MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiếm ĐoạtChương 9

Chiếm Đoạt

Chương 9

955 từ · ~5 phút đọc

Chiếc xe Bentley lướt đi trong sự tĩnh lặng của buổi sớm, nhưng không khí bên trong xe không hề nhẹ nhàng. Nhất Hoàn lái xe bằng một tay, tay còn lại đan chặt vào những ngón tay của An Nhiên, như thể sợ rằng nếu buông ra, cô sẽ lập tức tỉnh mộng và biến mất khỏi thế giới điên rồ của anh.

"Chúng ta không về nhà sao?" An Nhiên nhận ra con đường này không dẫn về căn mật thất hay chung cư của cô.

"Chúng ta đi gặp một người," Nhất Hoàn nói, đôi mắt anh trở nên lạnh lùng khi nhìn vào gương chiếu hậu. "Người đã cung cấp thông tin cho Lâm Minh. Kẻ đứng sau giật dây không phải là một đứa trẻ bốc đồng như hắn."

Chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự cổ kính nằm sâu trong khu phố Pháp. Đây là nơi ở của giáo sư Trần – người thầy cũ của An Nhiên và cũng là một đại thụ trong ngành tâm lý học. An Nhiên khựng lại, một linh cảm không lành ập đến. Tại sao lại là thầy?

Nhất Hoàn không giải thích, anh bước xuống vòng qua mở cửa cho cô, cử chỉ vẫn lịch lãm nhưng sự che chở đã mang màu sắc của một kẻ bảo hộ cấp cao.

Bước vào phòng khách, giáo sư Trần đang ngồi trầm ngâm bên bàn cờ. Thấy hai người bước vào, ông không ngạc nhiên, chỉ khẽ thở dài: "An Nhiên, em thực sự đã chọn đi cùng hắn sao? Em có biết mình đang tự tay hủy hoại sự nghiệp mà em đã dày công xây dựng không?"

An Nhiên tiến lên một bước, giọng cô đanh lại: "Thầy là người đã đưa những bức ảnh đó cho Lâm Minh? Thầy muốn 'cứu' em bằng cách đẩy em vào vòng nguy hiểm sao?"

Giáo sư Trần nhìn Nhất Hoàn với ánh mắt đầy thù ghét: "Ta muốn em nhìn thấy bản chất của con quỷ này trước khi quá muộn. Hắn đã giết chết trái tim của bao nhiêu người phụ nữ rồi? An Nhiên, hắn không yêu em, hắn chỉ đang nghiên cứu em như một món đồ chơi cao cấp nhất mà thôi!"

Nhất Hoàn bất ngờ bật cười, âm thanh khô khốc vang vọng trong căn phòng cao rộng. Anh tiến lại gần bàn cờ, hờ hững gạt đổ quân Vua của giáo sư Trần.

"Giáo sư, ông nói đúng một điều, tôi không phải người tốt. Nhưng ông thì sao? Ông dùng cái danh nghĩa 'chữa lành' để thu thập bí mật của bệnh nhân, rồi bán chúng cho các đối thủ chính trị của họ. Vụ Thiên Hải mười năm trước, nếu ông không bán đứng hồ sơ tâm lý của Mỹ Linh cho bên chồng cô ta, thì cô ta đã không bị dồn vào đường cùng."

Mặt giáo sư Trần tái nhợt. An Nhiên sững sờ nhìn người thầy mình hằng kính trọng. Hóa ra, vòng xoáy này còn đen tối hơn cô tưởng. Nhất Hoàn không phải là kẻ khởi xướng, anh chỉ là kẻ kết thúc những tội ác mà người khác đã gieo mầm.

"An Nhiên, em thấy chưa?" Nhất Hoàn quay lại nhìn cô, ánh mắt anh chứa đựng một sự tàn nhẫn xen lẫn sự dịu dàng kỳ lạ. "Thế giới mà em hằng tin tưởng chỉ là một lớp sơn mỏng manh che đậy đống rác rưởi bên dưới. Chỉ có tôi là thành thật với em."

Anh bước đến bên cô, nâng bàn tay cô lên và đặt vào đó một chiếc USB màu đen.

"Trong này là bằng chứng về các giao dịch của giáo sư Trần. Em là chuyên gia tâm lý, em có quyền quyết định: Hủy hoại ông ta để bảo vệ sự thật, hay im lặng để giữ lấy cái danh hiệu 'học trò cưng' của mình?"

Đây là một sự thử thách tàn khốc. Nhất Hoàn đang ép cô phải nhúng chàm, phải cùng anh đứng ở vùng xám của đạo đức.

An Nhiên nhìn giáo sư Trần – người đang run rẩy vì sợ hãi, rồi nhìn Nhất Hoàn – người đang chờ đợi một sự đồng điệu trong tâm hồn đen tối. Cô khẽ cười, một nụ cười mang theo sự tuyệt giao với quá khứ.

Cô không cầm lấy chiếc USB, mà dùng tay đẩy nó về phía Nhất Hoàn.

"Tôi không cần bằng chứng để tiêu diệt một ai đó. Tôi có cách của riêng mình."

Cô tiến lại gần giáo sư Trần, ghé sát tai ông thì thầm: "Thầy ạ, sự thao túng đỉnh cao nhất không phải là nắm giữ bằng chứng, mà là khiến đối phương tự cảm thấy tội lỗi đến mức không thể sống nổi. Thầy đã dạy em điều đó mà?"

Nói xong, cô quay lưng bước đi, dáng vẻ hiên ngang và đầy quyền lực. Nhất Hoàn đứng yên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng của cô, trái tim vốn dĩ băng giá của anh bỗng chốc đập mạnh một nhịp. Cô không còn là con mồi, cô đang trở thành một thợ săn còn đáng sợ hơn cả anh.

Anh bước theo cô ra xe. Ngay khi cửa xe vừa đóng lại, Nhất Hoàn đã thô bạo ép cô vào ghế lái phụ, nụ hôn của anh lần này mang theo sự thán phục và điên cuồng.

"Em khiến tôi phát điên, An Nhiên."

Bàn tay anh luồn vào dưới lớp váy của cô, hơi thở của cả hai quấn quýt lấy nhau trong không gian chật hẹp của chiếc xe sang trọng. Giữa những mưu mô và sự phản bội, sự va chạm xác thịt là thứ duy nhất giúp họ cảm thấy mình còn đang tồn tại.