MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiếm ĐoạtChương 10

Chiếm Đoạt

Chương 10

800 từ · ~4 phút đọc

Tiếng động cơ Bentley gầm nhẹ rồi lịm tắt giữa khuôn viên vắng vẻ của biệt thự ngoại ô. Không gian bên trong xe lúc này đặc quánh bầu không khí ám muội, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của hai con người vừa bước ra khỏi một cuộc đấu trí tàn khốc.

Nhất Hoàn không chờ thêm một giây nào nữa. Anh đẩy ghế lái phụ ngả thấp xuống, cơ thể cao lớn hoàn toàn áp chế An Nhiên bên dưới. Trong ánh mắt anh không còn sự điềm tĩnh của một luật sư, mà chỉ còn sự khao khát chiếm hữu điên cuồng đối với người phụ nữ duy nhất dám rũ bỏ tất cả để bước vào bóng tối cùng mình.

"Em thật sự làm tôi kinh ngạc, An Nhiên," Nhất Hoàn thì thầm, giọng khàn đặc đầy quyến rũ. "Cách em đối xử với lão già đó... em tàn nhẫn hơn tôi tưởng nhiều."

An Nhiên vòng tay qua cổ anh, kéo anh xuống sát hơn, đôi mắt cô lấp lánh sự khiêu khích: "Chẳng phải anh thích một người đồng hành như vậy sao? Một thiên sứ sẽ chỉ làm vướng chân anh thôi."

Nhất Hoàn gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng rồi chiếm lấy môi cô. Nụ hôn này mãnh liệt và đầy tính chiếm đoạt, như một lời khẳng định chủ quyền tuyệt đối. Bàn tay anh không ngừng nghỉ, trượt từ eo lên ranh giới của chiếc váy lụa, cảm nhận làn da mịn màng đang nóng ran lên dưới sự đụng chạm của mình.

Trong không gian chật hẹp và riêng tư của chiếc xe, sự va chạm xác thịt trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Nhất Hoàn dùng đôi tay mạnh mẽ của mình nhấc bổng cô lên, xoay người để cô ngồi gọn trên đùi mình, đối mặt với anh. Sự thay đổi tư thế đột ngột khiến An Nhiên khẽ kêu lên một tiếng, nhưng ngay lập tức bị nụ hôn của anh nuốt chửng.

Anh bắt đầu trút bỏ những lớp rào cản cuối cùng. Chiếc áo sơ mi lụa của anh bị An Nhiên tháo tung, để lộ lồng ngực săn chắc đang phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập. Dưới ánh trăng mờ nhạt len lỏi qua kính xe, cơ thể hai người quấn quýt lấy nhau như hai thỏi nam châm trái cực, tạo nên một bản giao hưởng của sự khao khát trần trụi.

Mọi lý trí về đúng sai, mọi ám ảnh về quá khứ của vụ Thiên Hải hay sự phản bội của giáo sư Trần đều bị quét sạch. Lúc này, thế giới của họ thu bé lại chỉ bằng khoang xe nhỏ bé này, nơi nhịp tim đập loạn xạ và hơi thở nóng hổi hòa quyện vào nhau. Nhất Hoàn thể hiện sự cuồng nhiệt đầy bạo liệt, mỗi cái chạm của anh đều như muốn khảm sâu vào ký ức của An Nhiên, khiến cô không bao giờ có thể quên được cảm giác thuộc về anh.

Sự thăng hoa đến như một cơn bão rực lửa, thiêu rụi mọi lớp phòng vệ cuối cùng. Khi mọi thứ lắng xuống, An Nhiên tựa đầu vào vai Nhất Hoàn, mái tóc rối bời che đi khuôn mặt đang ửng hồng. Anh ôm chặt lấy cô, đặt một nụ hôn nhẹ lên đỉnh đầu, một hành động che chở hiếm hoi trong thế giới đầy toan tính của mình.

"Bây giờ em đã thực sự là của tôi," Nhất Hoàn nói, giọng thấp nhưng đầy quyền lực.

Nhưng sự yên bình ấy chỉ kéo dài trong phút chốc. Chiếc máy tính bảng đặt ở ngăn giữa bỗng sáng rực lên, thông báo một email khẩn từ hệ thống an ninh căn hộ của An Nhiên.

An Nhiên nheo mắt nhìn vào màn hình. Hình ảnh camera ghi lại một người đàn ông trung niên, mặc bộ suit tối màu, đang đứng trước cửa nhà cô với vẻ mặt đầy khắc khổ nhưng cũng không kém phần uy nghiêm.

Cơ thể An Nhiên bỗng chốc cứng đờ. Đôi môi cô run rẩy phát ra hai chữ mà cô đã cố gắng xóa bỏ khỏi từ điển của mình suốt mười lăm năm qua:

"Ba tôi..."

Nhất Hoàn nhìn người đàn ông trong màn hình, ánh mắt anh tối sầm lại. Anh nhận ra gương mặt đó. Đó không chỉ là người cha đã bỏ rơi An Nhiên, mà còn là một nhân vật quyền lực trong giới chính trị đang đứng sau những âm mưu mà anh đang âm thầm điều tra.

"Có vẻ như," Nhất Hoàn siết chặt vòng tay, giọng anh lạnh lẽo như băng, "trò chơi này không chỉ có mình tôi và em nữa rồi. Con xúc xắc cuối cùng đã được tung ra."