Sự xuất hiện của người đàn ông trên màn hình như một gáo nước lạnh dội thẳng vào ngọn lửa vừa bùng cháy trong khoang xe. An Nhiên cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, hơi thở vốn dĩ còn đang dồn dập vì cuộc hoan lạc bỗng chốc trở nên nghẹn đắng.
Diệp Hoài Nam. Người cha đã rời bỏ mẹ con cô vào một đêm mưa mười lăm năm trước để chạy theo danh vọng và người đàn bà khác, giờ đây lại đứng trước cửa nhà cô như một bóng ma từ quá khứ.
Nhất Hoàn cảm nhận được sự run rẩy của người phụ nữ trong lòng. Anh không buông cô ra, ngược lại còn siết chặt hơn, cằm tựa lên vai cô, ánh mắt lạnh lùng dõi theo từng cử động của người đàn ông trong camera.
"Ông ta tìm em vào lúc này, không đơn thuần là tình phụ tử đâu," Nhất Hoàn thì thầm, giọng nói mang theo sự tỉnh táo tàn nhẫn thường ngày. "Diệp Hoài Nam đang tranh cử ghế Nghị viên bang. Việc em dây dưa với một luật sư đầy tai tiếng như tôi là một vết đen ông ta không cho phép tồn tại."
An Nhiên đẩy nhẹ Nhất Hoàn ra, cô vội vã chỉnh lại trang phục, đôi tay vẫn còn run lẩy bẩy khi cài lại cúc áo. "Tôi phải về. Tôi cần biết ông ta muốn gì."
"Để tôi đưa em về," Nhất Hoàn dứt khoát.
"Không!" An Nhiên quay lại, ánh mắt cô đầy vẻ phòng bị. "Nhất Hoàn, chuyện của tôi và ông ta... tôi muốn tự mình giải quyết. Anh đã can thiệp quá sâu vào cuộc đời tôi rồi."
Nhất Hoàn nhìn cô, một tia không hài lòng xẹt qua đôi mắt đen sâu thẳm. Anh ghét việc mất quyền kiểm soát, đặc biệt là khi con mồi mà anh dày công thuần hóa bỗng dưng muốn dựng lên một bức tường ngăn cách. Nhưng nhìn thấy vẻ kiên quyết trong ánh mắt An Nhiên, anh chỉ khẽ nhếch môi:
"Được thôi. Nhưng đừng quên, em đã là 'đồng phạm' của tôi. Nếu ông ta muốn tẩy trắng cho em, thì trước hết ông ta phải bước qua xác của tôi đã."
Nhất Hoàn lái xe đưa cô đến góc đường gần chung cư. Trước khi An Nhiên bước xuống, anh giữ lấy gáy cô, kéo cô vào một nụ hôn sâu mang tính đánh dấu chủ quyền. "Tôi đợi tin của em. Đừng để lão già đó thao túng em bằng sự tội lỗi rẻ tiền."
An Nhiên bước đi dưới ánh đèn đường hiu hắt, bóng lưng cô nhỏ bé nhưng cứng cỏi. Khi cô đứng trước cửa căn hộ, Diệp Hoài Nam quay người lại. Thời gian đã để lại trên gương mặt ông ta những nếp nhăn của sự tính toán, nhưng đôi mắt thì vẫn sắc lạnh như ngày nào.
"An Nhiên, con đã đi đâu cả đêm qua?" Giọng ông ta trầm thấp, mang theo vẻ uy quyền của một người quen ra lệnh.
"Việc đó không liên quan đến ông, thưa ông Diệp," An Nhiên lạnh lùng mở khóa cửa, không hề có ý định mời ông ta vào nhà.
"Nó có liên quan nếu con đang lên giường với Thẩm Nhất Hoàn," Diệp Hoài Nam bước thẳng vào trong, mặc cho sự phản kháng của cô. Ông ta ném một xấp tài liệu lên bàn. "Con có biết hắn ta là ai không? Hắn là kẻ đang nắm giữ những bằng chứng có thể hủy hoại sự nghiệp của ba. Hắn tiếp cận con chỉ để dùng con làm con tin thôi, đồ ngốc!"
An Nhiên khựng lại. Cô nhìn xấp tài liệu, rồi nhìn người cha mà cô vừa hận vừa mong mỏi suốt mười lăm năm. Một cảm giác chua chát dâng lên tận cổ họng. Hóa ra, Nhất Hoàn nói đúng. Mọi cuộc gặp gỡ trong thế giới này đều là một cuộc trao đổi.
"Ông sợ hắn dùng tôi để uy hiếp ông, hay ông sợ hắn công bố những thứ bẩn thỉu mà ông đã làm để có được vị thế ngày hôm nay?" An Nhiên cười nhạt, đôi mắt cô đỏ hoe nhưng không để lệ rơi.
"An Nhiên! Nghe ba nói, con phải rời xa hắn ngay lập tức. Ba sẽ sắp xếp cho con đi nước ngoài, bắt đầu lại một cuộc sống mới..."
"Quá muộn rồi," An Nhiên cắt ngang lời ông ta. Cô cầm lấy một ly nước trên bàn, đôi tay đã lấy lại được sự bình tĩnh đáng sợ. "Ông Diệp, tôi không còn là đứa trẻ mười tuổi đứng khóc dưới mưa nữa. Nếu Nhất Hoàn muốn dùng tôi để hủy hoại ông, thì tôi sẽ là người đưa cho anh ta thêm dao."
Diệp Hoài Nam sững sờ, ông ta lao đến định tát cô, nhưng An Nhiên không hề né tránh, cô nhìn thẳng vào mắt ông ta với sự thách thức tột cùng. Bàn tay ông ta dừng lại giữa không trung, run rẩy.
Trong bóng tối ngoài ban công, một đốm lửa đỏ lập lòe của điếu xì gà hiện lên. Nhất Hoàn đã đứng đó từ bao giờ, tựa lưng vào lan can, ung dung thưởng thức vở kịch gia đình vừa diễn ra.
"Giáo dục con cái bằng bạo lực là cách nhanh nhất để biến chúng thành kẻ thù đấy, Nghị viên Diệp," Nhất Hoàn chậm rãi bước vào phòng, nụ cười của anh lúc này giống hệt một ác ma vừa tìm thấy món đồ chơi mới.
An Nhiên nhìn Nhất Hoàn, rồi nhìn cha mình. Cô nhận ra mình đang đứng giữa hai gã đàn ông tồi tệ nhất thế gian, và điều điên rồ nhất là: cô thấy mình thuộc về bóng tối của gã luật sư đang mỉm cười kia hơn là ánh hào quang giả tạo của người cha mình.