MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiếm ĐoạtChương 13: H

Chiếm Đoạt

Chương 13: H

1,181 từ · ~6 phút đọc

Cơn mưa ngoài kia không còn là những hạt nước li ti, nó đã chuyển thành một trận cuồng phong, quật mạnh vào những tấm kính cường lực của biệt thự Thẩm gia. Nhất Hoàn lôi kéo An Nhiên đi dọc theo hành lang tối mờ, tiếng giày cao gót của cô gõ lên sàn đá cẩm thạch nghe như nhịp đống của một trái tim đang run rẩy.

Anh không đưa cô về căn phòng ngủ ngập tràn mùi hương oải hương và sự xa hoa giả tạo. Thay vào đó, Nhất Hoàn dừng lại trước một bức tường gỗ sồi ở cuối dãy hành lang tầng hầm. Sau một cái chạm tay vào hệ thống nhận diện ẩn, bức tường từ từ dịch chuyển, hé lộ một lối đi dốc sâu hun hút, nồng nặc mùi giấy cũ và hơi lạnh của đá.

"Anh đưa tôi đi đâu? Nhất Hoàn, buông ra!" An Nhiên vùng vẫy, nhưng bàn tay anh như một gọng kìm, không một chút sơ hở.

"Đến nơi mà sự ngây thơ của em sẽ kết thúc," Nhất Hoàn trả lời, giọng anh trầm lạnh, không chút gợn sóng.

Cánh cửa kim loại nặng nề ở cuối đường hầm mở ra với một tiếng rít khô khốc. Phía sau nó là một không gian rộng lớn, được thiết kế như một thư viện cổ nhưng mang hơi hướm của một căn phòng điều tra tội phạm. Trên những bức tường cao vút không phải là tranh nghệ thuật, mà là hàng ngàn tấm ảnh, sơ đồ chằng chịt và những dòng ghi chú đỏ rực. Trung tâm căn phòng là một chiếc bàn dài bằng gỗ gụ, nơi đặt một chiếc đèn bàn kiểu cổ tỏa ra ánh sáng vàng vọt, hiu hắt.

Nhất Hoàn buông tay cô ra, anh thong thả đi tới quầy rượu ở góc phòng, rót một ly Scotch nguyên chất. "Chào mừng em đến với 'Nhà kho của những ký ức bị lãng quên'. Đây là nơi tôi đã dành mười năm để xây dựng, chỉ để chờ đợi một ngày được đứng đây cùng em."

An Nhiên bàng hoàng bước đi giữa những kệ hồ sơ. Cô nhìn thấy tên của cha mình, tên của những cộng sự thân cận nhất của tập đoàn Thiên Hải, và rồi... cô khựng lại trước một mảng tường lớn treo đầy những tấm ảnh đen trắng về một vụ tai nạn xe hơi. Chiếc xe bị bẹp rúm, nằm chênh vênh bên bờ vực, và một tấm khăn trắng phủ lên một thi thể mảnh mai.

"Đây là..." Cổ họng An Nhiên đắng ngắt.

"Vụ tai nạn của mẹ em, mười lăm năm trước," Nhất Hoàn tiến lại gần, đặt ly rượu xuống bàn với một tiếng cộp vang dội trong không gian tĩnh mịch. Anh rút từ trong ngăn kéo ra một tập hồ sơ có dấu niêm phong màu đỏ đã bị xé rách. "Cha em nói với em rằng đó là do sự cố kỹ thuật, đúng không? Rằng mẹ em đã ra đi nhẹ nhàng?"

An Nhiên run rẩy cầm lấy tập hồ sơ. Những dòng chữ đen trên nền giấy vàng ố bắt đầu nhảy múa trước mắt cô: Dây phanh bị cắt chủ đích... Chất độc thần kinh tìm thấy trong phổi nạn nhân... Lệnh tiêu hủy hồ sơ ký bởi Diệp Hoài Nam.

"Không... không thể nào..." An Nhiên quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo. "Cha tôi... ông ấy rất yêu mẹ. Ông ấy đã khóc ròng rã suốt một năm..."

"Ông ta khóc vì vở kịch quá đạt, hoặc khóc vì hối hận vì đã bán mạng người phụ nữ mình yêu để lấy 20% cổ phần đầu tiên của Thiên Hải từ tay Ngài X," Nhất Hoàn quỳ xuống trước mặt cô, ánh mắt anh lúc này không còn sự lạnh lùng thường thấy, mà là một sự điên cuồng đến đau đớn. "Mẹ em đã phát hiện ra vụ rửa tiền của họ. Bà ấy định báo cảnh sát vào sáng hôm sau. Nhưng đêm đó, cha em đã tự tay đưa chìa khóa xe cho bà ấy."

Nhất Hoàn nắm lấy bả vai cô, ép cô phải nhìn thẳng vào những tấm ảnh tử thi tàn khốc kia. "Em nhìn đi! Người đàn ông em tôn thờ bấy lâu nay chính là kẻ đã xây dựng đế chế Thiên Hải trên xác của mẹ em. Và em... An Nhiên, em chính là cái giá cuối cùng mà ông ta dùng để trả nợ cho tôi khi đế chế đó bắt đầu sụp đổ."

An Nhiên cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, rồi một cơn buồn nôn dâng lên cổ họng. Mọi thứ cô từng tin tưởng, mọi giá trị đạo đức mà cô theo đuổi bấy lâu nay sụp đổ tan tành. Cô nhìn người đàn ông trước mặt – kẻ đã giam cầm cô, thao túng cô, nhưng giờ đây lại là người duy nhất bóc trần sự thật thối nát này cho cô thấy.

"Tại sao anh lại nói cho tôi biết?" cô nghẹn ngào, nước mắt bắt đầu tuôn rơi. "Để tôi hận ông ta? Hay để tôi cảm thấy biết ơn vì đã được anh 'mua' về?"

"Để em hiểu rằng," Nhất Hoàn áp sát mặt mình vào mặt cô, hơi thở nồng mùi rượu Scotch hòa quyện với mùi nam tính đặc trưng, "trên thế giới này, chỉ có tôi mới là người thực sự muốn bảo vệ em. Dù cách của tôi có tàn nhẫn, dù tôi có nhốt em vào lồng, nhưng tôi sẽ không bao giờ giết em để đổi lấy tiền bạc. Tôi muốn em hận Diệp Hoài Nam, và tôi muốn em dùng sự hận thù đó để thuộc về tôi hoàn toàn."

Nhất Hoàn bất ngờ bế bổng An Nhiên lên, đặt cô nằm lên chiếc bàn gỗ dài, ngay giữa đống hồ sơ tội lỗi. Anh phủ bóng đen của mình lên người cô, đôi tay gồng lên giữ chặt hai cổ tay cô trên đỉnh đầu.

"Đừng khóc cho kẻ không xứng đáng," anh thì thầm, nụ hôn của anh bắt đầu rơi xuống cổ, xuống xương quai xanh của cô, đầy nóng bỏng và chiếm hữu. "Đêm nay, hãy để sự thật này thiêu rụi An Nhiên yếu đuối của ngày xưa. Từ bây giờ, em chỉ có thể dựa vào tôi mà sống."

An Nhiên không còn sức để kháng cự. Trong mật thất u tối này, cô cảm thấy mình như một con thuyền bị đắm giữa đại dương, và Nhất Hoàn chính là hòn đảo duy nhất cô có thể bám vào, dù hòn đảo đó đầy gai nhọn và cạm bẫy. Cô vòng tay ôm chặt lấy lưng anh, để mặc cho sự chiếm hữu tàn bạo của anh lấp đầy khoảng trống hoác trong tâm hồn mình.

Giữa những trang hồ sơ đẫm máu của quá khứ, họ quấn lấy nhau trong một cuộc hoan lạc đầy tuyệt vọng, một sự gắn kết giữa hai linh hồn vốn dĩ đã mang quá nhiều vết sẹo của sự phản bội.