MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiếm Hữu Đóa Phù DungChương 1

Chiếm Hữu Đóa Phù Dung

Chương 1

896 từ · ~5 phút đọc

Kinh thành Thăng Long vào tiết đại hàn, tuyết rơi trắng xóa phủ lên những mái ngói thâm nghiêm của Thẩm phủ. Trong gian phòng khuê các nồng đượm hương trầm, Thẩm Nhược Vy ngồi lặng lẽ trước gương đồng. Sắc đỏ của bộ hỉ phục thêu phượng cầu kỳ càng tôn lên làn da trắng sứ, nhưng cũng làm nổi bật vẻ nhợt nhạt trên gương mặt thanh tú của nàng. Đôi mắt nàng, vốn trong vắt như nước hồ mùa thu, nay lại phủ một tầng sương mờ mịt, chất chứa nỗi niềm không thể nói thành lời.

Nàng là đích nữ của Thẩm Thái sư, từ nhỏ đã được dạy dỗ để trở thành một tiểu thư mẫu mực: đi đứng nhẹ nhàng, lời nói thanh tao, tay chưa từng chạm vào việc nặng, thân chưa từng tiếp xúc gần gũi với nam nhân. Thế nhưng, một tờ thánh chỉ đã đẩy nàng vào vòng tay của "Sát thần Bắc Cảnh" — Định Bắc Vương Tiêu Sát.

Người đời kể rằng Tiêu Sát là một kẻ thô lỗ, lớn lên giữa bầy sói và những xác chết nơi biên thùy. Hắn cao lớn như một tòa tháp sắt, tính tình hung bạo, bàn tay đã nhuốm máu hàng vạn quân thù. Người ta còn rỉ tai nhau rằng, vị tướng quân ấy không hiểu lễ nghĩa, trong mắt hắn chỉ có chinh phạt và chiếm hữu. Gả cho hắn, chẳng khác nào ném một đóa hoa phù dung mỏng manh vào giữa cơn bão tuyết phương Bắc.

Tiếng kèn loa hỉ sự vang lên rộn rã bên ngoài, nhưng trong lòng Nhược Vy chỉ thấy lạnh lẽo. Khi tấm khăn voan đỏ thẫm phủ xuống che khuất tầm mắt, nàng cảm thấy thế giới của mình sụp đổ. Nàng lạng choạng bước ra kiệu hoa, bàn tay nhỏ bé giấu trong ống tay áo siết chặt đến trắng bệch.

Chặng đường từ kinh thành về đến vương phủ dài dằng dặc. Khi chiếc kiệu dừng lại, không khí bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Nhược Vy nín thở, chờ đợi một bàn tay lịch thiệp đón mình theo đúng lễ nghi. Nhưng không, một luồng gió lạnh thốc vào khi rèm kiệu bị vén lên một cách thô bạo.

"Ra ngoài."

Một giọng nói trầm đục, khàn đặc như tiếng đá mài vào nhau vang lên. Ngay sau đó, cổ tay mảnh mai của nàng bị một bàn tay to lớn, nóng rực và đầy những vết chai sạn tóm lấy. Lực đạo mạnh mẽ khiến Nhược Vy đau đến mức kêu khẽ một tiếng, nàng bị kéo ra khỏi kiệu một cách không thương xót. Đôi hài thêu tinh xảo giẫm lên lớp tuyết lạnh giá, nàng lảo đảo định ngã thì đã bị nam nhân ấy nhấc bổng lên.

Tiêu Sát không hề có ý định đi theo quy trình bái đường phức tạp. Hắn bế xốc nàng lên vai như bế một con mồi vừa săn được, sải bước dài đi thẳng về phía tẩm điện. Nhược Vy bàng hoàng, xấu hổ đến mức muốn ngất đi. Đầu nàng chúc xuống, chỉ thấy đôi ủng da vấy bụi đường của hắn nện nặng nề trên hành lang đá.

"Rầm!"

Cánh cửa gỗ nặng nề bị hắn dùng chân đá đóng lại. Tiêu Sát ném nàng lên chiếc giường gấm đỏ rực. Nhược Vy bị ném bất ngờ, đầu óc choáng váng, nàng vội vã co rùm lại, tấm khăn voan đỏ rơi rụng trên sàn nhà như một cánh hoa héo tàn.

Lúc này, nàng mới thực sự nhìn thấy hắn. Tiêu Sát đứng sừng sững giữa phòng, thân hình cao lớn che khuất cả ánh sáng từ những ngọn nến phía sau. Hắn vẫn mặc bộ giáp đen bóng loáng, mùi máu nhàn nhạt và mùi rượu mạnh từ người hắn tỏa ra khiến không gian trở nên ngột ngạt. Gương mặt hắn góc cạnh như dao tạc, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng đang nhìn chằm chằm vào "món quà" mà hoàng đế vừa ban tặng.

Hắn tiến lại gần, mỗi bước chân đều mang theo áp lực nghìn cân. Nhược Vy lùi lại cho đến khi lưng chạm vào thành giường lạnh lẽo. Nàng run rẩy, đôi môi mọng đỏ mấp máy không thốt nên lời.

"Nhìn ta." Tiêu Sát gầm nhẹ.

Hắn vươn bàn tay thô kệch, bóp chặt lấy cằm nàng, ép nàng phải ngẩng đầu đối diện với sự hung bạo của mình. Ánh mắt hắn quét qua gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của nàng, dừng lại ở đôi môi đang run rẩy và vùng cổ trắng ngần. Một tia dục vọng nguyên thủy và đen tối bùng lên trong đáy mắt nam nhân ấy.

"Đúng là một con thỏ nhỏ xinh đẹp." Hắn cười khẩy, giọng nói đầy sự trêu chọc và chiếm hữu. "Thẩm gia nuôi nàng thật khéo, để giờ đây ta có thể từ từ bẻ gãy sự kiêu ngạo này của nàng."

Nhược Vy nhìn thấy bóng dáng mình phản chiếu trong đôi mắt đen sâu thẳm của hắn — một đóa phù dung nhỏ bé, tội nghiệp, đang hoàn toàn nằm trong nanh vuốt của mãnh thú. Đêm nay, tại nơi Bắc Cảnh lạnh thấu xương này, nàng biết mình sẽ không bao giờ còn có thể trở lại là tiểu thư khuê các của ngày xưa nữa.