Bầu không khí trong tân phòng nồng nặc mùi nến đỏ và hương rượu nồng. Nhược Vy ngồi co ro trên giường, đôi vai mỏng manh không ngừng run rẩy dưới cái nhìn nóng rực của Tiêu Sát. Nam nhân ấy đứng đó, lừng lững như một ngọn núi đen, tay chậm rãi tháo bỏ thắt lưng da nạm bạc. Tiếng kim loại va chạm leng keng giữa không gian tĩnh mịch nghe như tiếng xiềng xích đang thắt chặt lại quanh cổ nàng.
Hắn tiến đến gần, mùi hương nam tính nồng đậm cùng chút hơi lạnh của sương tuyết từ giáp trụ cũ xộc thẳng vào khứu giác của Nhược Vy. Bàn tay to lớn, thô ráp đầy những vết sẹo của hắn bất ngờ vươn ra, luồn vào lớp tóc mây mềm mại phía sau gáy nàng, ép nàng phải ngửa cổ lên.
"Vương gia... cầu xin ngài... nhẹ một chút..." Giọng Nhược Vy nghẹn lại, nước mắt như hạt trân châu đứt dây, lã chã rơi xuống đôi gò má trắng sứ.
Tiêu Sát nhìn những giọt nước mắt ấy, tâm tình không hề mảy may thương xót, ngược lại còn dâng lên một luồng khoái cảm đen tối. Hắn chưa từng thấy sinh vật nào mỏng manh đến thế. Đôi bàn tay hắn quanh năm cầm đao, giết người không ghê tay, giờ đây chỉ cần dùng một chút lực có lẽ sẽ bóp nát chiếc cổ kiêu kỳ này.
"Khóc cũng vô dụng." Hắn khàn giọng nói, rồi cúi xuống, thô bạo ngậm lấy đôi môi đang run rẩy của nàng.
Nụ hôn của Tiêu Sát không có sự dịu dàng hay thăm dò, nó mang đậm tính xâm lược. Hắn càn quét khoang miệng nàng bằng chiếc lưỡi nóng rực, mùi rượu mạnh nồng nặc tràn vào khiến Nhược Vy choáng váng. Nàng không biết thở thế nào, đôi tay nhỏ bé yếu ớt đẩy vào lồng ngực cứng như sắt của hắn nhưng chỉ đổi lấy sự siết chặt đau đớn hơn từ vòng tay nam nhân.
Trong lúc nàng còn đang ngạt thở, Tiêu Sát đã dứt khoát dùng tay giật mạnh lớp hỉ phục nặng nề trên người nàng. Tiếng vải lụa thượng hạng rách "xoèn xoẹt" vang lên chói tai. Lớp áo ngoài, áo lót lần lượt rơi rụng, để lộ ra chiếc yếm đào mỏng manh che chắn cho đôi gò bồng đảo đang phập phồng vì kinh hãi. Làn da nàng dưới ánh nến lấp lánh như ngọc trai, mịn màng và trắng ngần đến mức đối lập hoàn toàn với làn da sạm nắng, đầy những vết sẹo dài ngắn của hắn.
Tiêu Sát thở hắt ra một hơi nặng nề, dục vọng trong mắt hắn bùng phát như lửa gặp rơm khô. Hắn đè sụp xuống, bao phủ hoàn toàn thân thể nhỏ bé của nàng dưới bóng hình to lớn của mình.
"Thân thể này... đúng là chỉ để cho đàn ông giày vò." Hắn lầm bầm, bàn tay thô bạo bóp mạnh vào vòng eo thon gọn, để lại những dấu ngón tay đỏ ửng trên làn da tuyết trắng.
Sự tương phản về kích thước lúc này hiện rõ hơn bao giờ hết. Nhược Vy thấy mình như một con thuyền nhỏ bị sóng dữ nhấn chìm. Khi hắn tháo bỏ lớp phòng vệ cuối cùng, sự trần trụi khiến nàng xấu hổ đến mức muốn tìm một kẽ hở để trốn đi. Nhưng Tiêu Sát không cho nàng cơ hội đó. Hắn tách đôi chân mềm mại của nàng ra, ép nàng phải tiếp nhận sự hiện diện của mình.
Một cơn đau xé tâm can ập đến khiến Nhược Vy hét lên một tiếng thất thanh, móng tay nàng cắm sâu vào bắp tay cuồn cuộn của hắn. Nàng cảm thấy như mình bị một thanh đao nóng bỏng đâm xuyên qua, đau đớn khiến hơi thở nàng đứt quãng, đôi mắt mông lung nhìn lên trần nhà gấm đỏ.
Tiêu Sát khựng lại một chút, nhìn thấy vệt máu đỏ tươi thấm ra tấm nệm trắng, yết hầu hắn chuyển động mạnh mẽ. Sự thuần khiết của nàng càng kích thích bản năng thú tính trong hắn. Hắn không dừng lại lâu, bắt đầu những cú thúc mạnh mẽ và dồn dập. Mỗi lần va chạm là một lần Nhược Vy cảm thấy mình như vỡ vụn.
Sự thô lỗ của vị tướng quân vùng biên ải không hề có kỹ thuật, chỉ có bản năng nguyên thủy nhất. Hắn coi nàng như một thành trì cần phải đánh chiếm, không ngừng tàn phá cho đến khi con mồi dưới thân phải hoàn toàn khuất phục. Nhược Vy từ khóc lóc, cầu xin, dần dần chuyển sang những tiếng rên rỉ vô thức. Trong cơn đau đớn tột cùng, một luồng điện lạ lẫm chạy dọc sống lưng nàng, biến nỗi sợ hãi thành một loại lệ thuộc kỳ quái vào hơi ấm và sức mạnh của kẻ đang chiếm hữu mình.
"Nói... nàng là của ai?" Tiêu Sát vừa dồn sức, vừa ghé sát tai nàng, giọng nói trầm thấp đầy áp chế.
"Của... của ngài... Nhược Vy là của Vương gia..." Nàng nức nở, đôi bàn tay yếu ớt không còn đẩy ra nữa mà bắt đầu bám víu lấy bờ vai rộng lớn của hắn như người đuối nước tìm thấy cọc.
Đêm hôm đó, tân phòng trở thành một chiến trường không tiếng súng nhưng đầy rẫy sự chiếm đoạt. Tiêu Sát dường như không biết mệt mỏi, hắn dùng sự dẻo dai của một chiến binh để dạy dỗ tiểu thư khuê các về sự tàn khốc của dục vọng. Khi ánh nến đỏ cạn dần, chỉ còn lại hơi thở hổn hển hòa quyện vào nhau, Nhược Vy lịm đi trong vòng tay sắt đá, cơ thể đầy những vết tích của một đêm "khai phá" đầy bão tố. Nàng đã chính thức thuộc về hắn, theo cách đau đớn và triệt để nhất.