MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiếm Hữu Đóa Phù DungChương 3

Chiếm Hữu Đóa Phù Dung

Chương 3

1,480 từ · ~8 phút đọc

Ánh nắng ban mai của vùng Bắc Cảnh không mang theo hơi ấm, nó chỉ là một dải sáng nhợt nhạt xuyên qua lớp sương mù dày đặc, hắt vào khung cửa sổ chạm trổ cầu kỳ của vương phủ. Thẩm Nhược Vy tỉnh dậy với cảm giác toàn thân như bị một cỗ xe ngựa nghiền nát. Từng tấc thịt da, đặc biệt là vùng eo và đùi trong, đều truyền đến cảm giác đau nhức âm ỉ – minh chứng cho sự thô bạo điên cuồng của Tiêu Sát đêm qua.

Nàng khẽ cử động, tiếng xích mỏng manh của những trang sức còn sót lại trên tóc rơi rớt xuống sàn kêu lanh lảnh. Nhìn vào trong gương đồng, Nhược Vy không khỏi bàng hoàng. Đóa phù dung thanh khiết của kinh thành nay đầy những vết hồng tím đậm nhạt trên cổ và ngực, những dấu ấn chiếm hữu rõ ràng đến mức tàn nhẫn. Nàng còn chưa kịp định thần để mặc lại y phục cho chỉnh tề, cửa phòng đã bị đẩy ra. Một quản gia già cùng hai tì nữ bước vào, cúi đầu nhưng ánh mắt không giấu nổi sự tò mò khi nhìn thấy đống hỗn độn trên giường gấm.

"Vương phi, Vương gia đang đợi người ở thư phòng." Giọng vị quản gia khản đặc, lạnh lùng như quy tắc của vương phủ này. "Ngài ấy nói, nếu người không đến trong vòng nửa nén nhang, ngài ấy sẽ thân chinh đến đây... lôi người đi."

Nhược Vy rùng mình. Nàng biết Tiêu Sát không hề nói đùa. Với tính cách của hắn, việc kéo nàng đi trong tình trạng này là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Nàng vội vàng để tì nữ tẩy trần, thay một bộ váy lụa màu xanh nhạt kín cổng cao tường để che đi những dấu vết ái ân. Tuy nhiên, mỗi bước đi của nàng đều lạng choạng, đôi chân run rẩy chỉ muốn quỵ xuống.

Thư phòng của Định Bắc Vương nằm ở phía Tây vương phủ, một nơi vốn được coi là "cấm địa" đối với nữ nhân. Khác với thư phòng của phụ thân nàng đầy mùi mực tàu và sách cổ, nơi này nồng nặc mùi da thuộc, mùi sắt thép và một thứ hương vị nam tính nồng đậm của Tiêu Sát.

Khi Nhược Vy bước vào, nam nhân ấy đang ngồi sau chiếc bàn gỗ sưa lớn bằng cả một vòng tay người ôm. Hắn không mặc giáp trụ, chỉ khoác một lớp trung y đen mỏng manh, để lộ ra khuôn ngực rắn chắc như đồng đúc với những vết sẹo đao kiếm ngang dọc. Hắn đang chăm chú xem xét một bản đồ quân sự, tay cầm thanh đoản đao sắc lẹm, thỉnh thoảng lại gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ.

"Đến rồi?" Tiêu Sát không ngẩng đầu, nhưng giọng nói trầm đục của hắn khiến không gian xung quanh như đặc quánh lại.

"Thiếp thân... thỉnh an Vương gia." Nhược Vy quỳ xuống, đầu cúi thấp, đôi bàn tay nhỏ bé đan chặt vào nhau.

"Lại đây." Hắn buông thanh đao xuống, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng khóa chặt lấy dáng vẻ khép nép của nàng.

Nhược Vy run rẩy tiến lại gần. Khi nàng vừa đứng bên cạnh bàn, Tiêu Sát bất ngờ vươn bàn tay to lớn, nắm lấy cổ tay nàng và kéo mạnh một cái. Nhược Vy không kịp phản ứng, ngã nhào vào lòng hắn. Hắn ép nàng ngồi lên đùi mình, một tay ôm chặt lấy vòng eo mảnh mai, tay kia nâng cằm nàng lên, bắt nàng phải nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Ở Bắc Cảnh, ta không thích sự chậm chạp. Đêm qua ta dạy nàng chưa đủ sao?" Hắn cười khẩy, hơi thở nóng rực phả vào chóp mũi nàng.

"Vương gia... đây là nơi nghiêm túc... cầu xin ngài giữ lễ tiết." Nhược Vy hổ thẹn đến mức muốn tìm một kẽ hở để chui xuống. Bên ngoài cửa thư phòng, thị vệ đứng san sát, chỉ cần một tiếng kêu nhỏ cũng đủ để họ nghe thấy.

Tiêu Sát không những không buông tay, mà còn đưa bàn tay thô ráp luồn vào trong lớp áo dày của nàng, chạm vào làn da mịn màng ở mạn sườn. Những vết chai sạn từ tay hắn cọ xát vào da thịt nhạy cảm khiến Nhược Vy run lên bần bật.

"Lễ tiết? Lễ tiết của Thẩm gia là dạy nàng cách chống đối phu quân à?" Hắn bất ngờ nhấc bổng nàng lên, đặt nàng ngồi lên mặt bàn thư phòng, gạt phăng những cuộn giấy da và bản đồ sang một bên.

Nhược Vy hốt hoảng, định nhảy xuống thì đã bị hắn áp sát. Hai tay hắn chống hai bên sườn nàng, tạo thành một cái lồng giam vững chãi. Ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào, làm nổi bật sự đối lập cực hạn: Một vị tướng quân cao lớn, thô dã và một tiểu thư khuê các nhỏ bé, yếu ớt đang bị ép chặt trên mặt bàn lạnh lẽo.

"Ta muốn nàng nhớ kỹ một điều," Tiêu Sát ghé sát tai nàng, giọng nói giờ đây không còn trêu chọc mà mang theo sự uy áp tuyệt đối. "Trong cái vương phủ này, và cả cái Bắc Cảnh này, ta là luật lệ. Nàng là người của ta, ta muốn nàng phục vụ thế nào, ở đâu, nàng đều phải tuân theo. Đừng mang cái bộ dạng tiểu thư đài các đó ra để mặc cả với ta."

Nói rồi, bàn tay hắn không chút nương tình lấn tới. Hắn bắt đầu tháo bỏ những lớp y phục mà nàng đã cẩn thận mặc vào. Nhược Vy nức nở, đôi bàn tay yếu ớt cố gắng che chắn nhưng đều bị hắn gạt ra dễ dàng. Hắn dùng môi và răng gặm nhấm bờ vai trắng ngần của nàng, để lại những dấu răng đỏ rực như muốn đánh dấu lãnh thổ.

"Vương gia... đừng... người ngoài sẽ nghe thấy..." Nàng khóc nghẹn, cảm giác xấu hổ và kích thích đan xen khiến đầu óc nàng trống rỗng.

"Nghe thấy thì sao? Ta muốn họ biết rằng Vương phi của họ đang được ta 'dạy dỗ' tử tế." Tiêu Sát cười ngông cuồng.

Hắn thô bạo tách đôi chân của nàng ra, ép nàng phải đối diện với sự khao khát trần trụi của mình. Trong không gian tĩnh mịch của thư phòng, tiếng vải lụa xì xào hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của nam nhân tạo nên một bản nhạc đầy dục vọng. Nhược Vy thấy mình như một cánh hoa bị dập nát giữa cơn bão tuyết. Hắn chiếm đoạt nàng ngay trên mặt bàn nghị sự quân tình, nơi hắn vẫn dùng để định đoạt sinh mạng của hàng vạn người.

Mỗi cú thúc của hắn đều mạnh mẽ và đầy bản năng, khiến chiếc bàn gỗ sưa nặng nề cũng phải rung chuyển theo nhịp độ tàn nhẫn. Nhược Vy bị hắn ép đến mức không thể thở nổi, nàng chỉ biết bám chặt lấy bờ vai rộng lớn của hắn, vùi đầu vào lồng ngực nóng hổi để che đi những tiếng rên rỉ xấu hổ.

Nhưng kỳ lạ thay, giữa sự thô lỗ tột cùng đó, Nhược Vy lại cảm nhận được một sự gắn kết lạ lùng. Hắn dù hung bạo nhưng đôi bàn tay to lớn ấy luôn đỡ lấy lưng nàng, không để nàng bị va đập vào góc bàn sắc cạnh. Hắn chiếm hữu nàng bằng vũ lực, nhưng hơi ấm tỏa ra từ cơ thể hắn lại là thứ duy nhất khiến nàng cảm thấy mình không bị cái lạnh giá của Bắc Cảnh nuốt chửng.

Sau trận cuồng nhiệt kéo dài, Nhược Vy nằm lả trên mặt bàn, hơi thở đứt quãng, đôi mắt mông lung nhìn lên xà nhà gỗ. Tiêu Sát thong thả mặc lại y phục cho nàng, động tác dù vẫn thô kệch nhưng đã có chút gì đó kìm chế lực đạo. Hắn nhìn đóa hoa đã héo rũ trong lòng mình, trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn khó tả. Hắn cúi xuống, hôn lên trán nàng một cái thật nặng nề.

"Quy tắc thứ nhất: Không được nói 'không' với ta." Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc vì thỏa mãn. "Nhớ kỹ lấy, thỏ con."

Hắn bế xốc nàng lên, sải bước đi ra khỏi thư phòng trước những ánh mắt cúi gằm của thị vệ. Nhược Vy không còn sức để xấu hổ nữa, nàng vùi mặt vào ngực hắn, trong thâm tâm bắt đầu nảy sinh một loại cảm nhận rõ rệt: Nàng không chỉ là thê tử của hắn, nàng chính là món đồ chơi, là báu vật mà con hổ này sẽ dùng cả đời để chiếm giữ và giày vò.