Sau trận mây mưa nảy lửa tại thư phòng, Thẩm Nhược Vy bị Tiêu Sát bế thẳng về tẩm điện. Cả đoạn đường dài, nàng chỉ biết vùi mặt vào lồng ngực rắn chắc của hắn, không dám ngẩng đầu nhìn ai. Hắn bước đi hiên ngang, lồng ngực rung lên theo từng nhịp thở mạnh mẽ, dường như việc "dạy dỗ" thê tử trên bàn nghị sự không những chẳng khiến hắn mệt mỏi mà còn khiến khí thế của vị Sát thần này thêm phần hăng hái.
Hắn ném nàng xuống giường, nhưng lần này động tác có phần tiết chế hơn, bàn tay thô ráp khẽ vuốt ve lọn tóc rối của nàng trước khi xoay người rời đi kèm theo một câu nói cụt ngủn: "Ở yên đây, không có lệnh của ta không được ra ngoài."
Nhược Vy nằm lịm trên đệm gấm, cảm giác ê ẩm từ thắt lưng truyền đến khiến nàng không nén nổi một tiếng rên rỉ nhỏ. Nàng vốn là tiểu thư lá ngọc cành vàng, đến một vết xước trên tay cũng được cả phủ quan tâm, vậy mà chỉ trong hai ngày ngắn ngủi ở đây, cơ thể nàng đã chi chít những dấu vết hoang dã. Thế nhưng, trong cái rủi có cái may, nàng bắt đầu nhận thấy một điều kỳ lạ: Tuy Tiêu Sát thô lỗ, nhưng những tì nữ trong phủ nhìn nàng với ánh mắt kính sợ hơn hẳn. Trong vương phủ của một vị tướng quân chỉ biết đến đao kiếm, sự chiếm đoạt của hắn chính là lời khẳng định mạnh mẽ nhất về vị thế của nàng.
Chiều muộn, khi tuyết ngoài trời bắt đầu rơi dày hơn, cửa phòng một lần nữa bị đẩy ra. Nhược Vy giật mình ngồi dậy, theo bản năng kéo chăn che kín cổ. Tiêu Sát bước vào, trên vai vẫn còn vương những hạt tuyết chưa tan. Theo sau hắn là hai tên binh sĩ lực lưỡng khiêng một chiếc rương gỗ lớn, nặng nề đặt xuống sàn nhà.
"Mở ra." Tiêu Sát ra lệnh.
Chiếc rương mở ra, bên trong không phải là lụa là gấm vóc hay trang sức vàng ngọc mà Nhược Vy thường thấy ở kinh thành. Thay vào đó là những tấm da hổ, da cáo đỏ rực rỡ và trắng muốt, cùng một thanh đoản kiếm nạm ngọc thạch xanh biếc.
"Bắc Cảnh lạnh, lụa kinh thành của nàng chỉ để làm cảnh." Tiêu Sát tiến lại gần, cầm lấy một tấm da hồ ly trắng muốt, không nói không rằng quàng mạnh lên vai nàng. Lớp lông thú mềm mại, ấm áp ngay lập tức bao bọc lấy cơ thể đang run rẩy của Nhược Vy. "Đây là chiến lợi phẩm ta săn được ở núi Trường Bạch. Chỉ có loại da này mới xứng với làn da của nàng."
Hắn ngồi xuống cạnh nàng, đôi mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào gương mặt nhỏ nhắn vẫn còn vương nét sợ hãi. Hắn vươn bàn tay to lớn, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, ép nàng phải chạm vào thanh đoản kiếm nạm ngọc.
"Cầm lấy. Đây là vật hộ thân." Giọng hắn trầm đục. "Ở đây, nếu không có ta bên cạnh, nàng phải biết cách đâm kẻ khác. Nhưng nếu nàng dám dùng nó để chĩa vào ta..." Hắn bỏ lửng câu nói, áp sát mặt vào tai nàng, hơi thở nóng hổi khiến nàng rùng mình. "...ta sẽ khiến nàng hối hận vì đã sinh ra trên đời."
Nhược Vy run rẩy cầm thanh kiếm nặng trịch, trái tim đập liên hồi. Cách sủng ái của nam nhân này thật quá tàn khốc và trực diện. Hắn tặng quà mà như ban lệnh chết, hắn quan tâm mà như đang đe dọa.
"Vương gia... thiếp không biết dùng kiếm." Nàng lí nhí, đôi mắt đẫm lệ ngước lên nhìn hắn.
Nhìn bộ dạng yếu đuối như thỏ con của nàng, ngọn lửa dục vọng trong lòng Tiêu Sát lại nhen nhóm. Hắn thích nhìn nàng khóc, thích nhìn sự mỏng manh đó bị sức mạnh của mình áp chế. Hắn bất ngờ đẩy nàng nằm ngửa xuống đống da thú vừa tặng, đôi bàn tay thô bạo bắt đầu thám hiểm vào bên dưới lớp chăn.
"Không biết thì ta dạy." Hắn gầm nhẹ, nụ hôn nồng nặc mùi gió tuyết phủ xuống.
Lần này, hắn không chiếm đoạt ngay lập tức mà bắt đầu dùng những tấm da thú mềm mại đó để giày vò nàng. Lớp lông thú mượt mà cọ xát vào làn da nhạy cảm, hòa cùng sự thô ráp từ bàn tay hắn tạo nên một cảm giác vừa ngứa ngáy vừa kích thích đến lạ kỳ. Nhược Vy thấy mình như chìm đắm trong một vùng lầy đầy khoái cảm và đớn đau. Hắn ép nàng phải cầm thanh đoản kiếm trong khi hắn thô bạo tiến vào, bắt nàng phải chịu đựng sự tương phản giữa cái lạnh lẽo của kim loại và cái nóng rực từ cơ thể hắn.
"Nói! Quà của ta, nàng có thích không?" Tiêu Sát vừa thúc mạnh vừa gằn giọng hỏi.
Nhược Vy không chịu nổi sự va chạm mạnh mẽ đó, nàng nức nở, đôi môi bị hắn cắn đến sưng đỏ: "Thích... Nhược Vy thích... xin ngài... nhẹ một chút..."
Hắn cười gằn, không hề có ý định dừng lại mà càng lúc càng dồn dập hơn. Trong căn phòng ngập tràn mùi hương của da thú và dục vọng, đóa phù dung kinh thành một lần nữa bị nghiền nát. Nhưng lần này, trong sự đau đớn, Nhược Vy mơ hồ nhận ra rằng, đằng sau sự thô lỗ ấy là một sự chiếm hữu điên cuồng – hắn muốn nàng không chỉ thuộc về hắn về thể xác, mà ngay cả hơi ấm của nàng cũng phải do hắn ban phát.
Khi cuộc vui kết thúc, Tiêu Sát không bỏ đi ngay như mọi khi. Hắn ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé của nàng vào lòng, phủ lên cả hai lớp da hổ dày nặng. Nhược Vy mệt lả, tựa đầu vào lồng ngực vững chãi nghe tiếng tim đập thình thịch của nam nhân. Lần đầu tiên, nàng cảm thấy cái lạnh của Bắc Cảnh dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho một thứ cảm giác an toàn đầy tội lỗi bên cạnh con mãnh thú này.