MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiếm Hữu Đóa Phù DungChương 5

Chiếm Hữu Đóa Phù Dung

Chương 5

1,044 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, Bắc Cảnh đón một trận tuyết lớn chưa từng thấy. Gió rít qua các khe cửa, tiếng vù vù như tiếng gào thét của vạn quân. Thẩm Nhược Vy tỉnh dậy trong vòng tay ấm nóng của Tiêu Sát, tấm da hổ dày nặng đè lên người khiến nàng có chút ngột ngạt nhưng lại vô cùng an toàn.

Hắn đã thức, đôi mắt đen sâu thẳm đang lẳng lặng quan sát nàng. Thấy nàng mở mắt, hắn không nói lời nào, chỉ dùng bàn tay thô ráp xoa nắn bờ vai đầy vết cắn của nàng một cách tùy tiện, rồi đứng dậy mặc y phục.

"Thay đồ đi. Hôm nay có các tướng lĩnh của Định Bắc quân đến dùng bữa. Nàng phải ra mặt." Tiêu Sát quăng một bộ váy bằng nhung đỏ thẫm được viền lông cáo đen lên giường, giọng nói mang theo sự ra lệnh không thể bàn cãi.

Nhược Vy hốt hoảng: "Vương gia... thiếp thân... thiếp chưa từng tiếp xúc với nhiều quân nhân như vậy."

"Nàng là Vương phi của ta. Sớm muộn gì họ cũng phải biết chủ mẫu của mình trông như thế nào." Hắn liếc nhìn đôi môi sưng đỏ của nàng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười ngạo mạn. "Đừng lo, chỉ cần nàng ngoan ngoãn ngồi cạnh ta, không ai dám nhìn nàng lần thứ hai."

Tại sảnh chính của Vương phủ, mùi rượu thịt nướng thơm nồng hòa quyện với mùi khói than. Hàng chục tướng lĩnh vai u thịt bắp, những kẻ chỉ biết đến chém giết, đang ngồi uống rượu bằng bát lớn, tiếng cười nói oang oang át cả tiếng gió bão bên ngoài. Khi Tiêu Sát dẫn Nhược Vy bước vào, cả căn phòng bỗng chốc im bặt.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía người thiếu nữ nhỏ bé bên cạnh Vương gia của họ. Nhược Vy mặc bộ nhung đỏ, làn da trắng như tuyết bị cái lạnh làm cho ửng hồng, đôi mắt phượng khép nép đầy vẻ sợ hãi. Nàng trông giống như một đóa hoa trà mỏng manh vô tình lạc vào giữa một bầy sói đói.

Tiêu Sát kéo nàng ngồi xuống chiếc ghế rộng lớn được phủ da thú ngay chính giữa. Hắn không để nàng ngồi ghế riêng mà ép nàng ngồi sát cạnh mình, một cánh tay to lớn bá đạo quàng qua eo nàng, kéo mạnh nàng vào lòng.

"Đây là Vương phi." Tiêu Sát cất giọng trầm đục, uy nghiêm bao trùm cả đại sảnh.

Đám tướng lĩnh đồng thanh hô lớn: "Thỉnh an Vương phi!" tiếng hô như sấm động khiến Nhược Vy giật mình, run rẩy nép sát vào ngực Tiêu Sát.

Bữa tiệc bắt đầu một cách thô dã như chính con người ở đây. Tiêu Sát không dùng đũa, hắn dùng dao găm cắt một miếng thịt đùi cừu lớn, nướng cháy sạm bên ngoài nhưng bên trong vẫn còn rỉ máu đỏ. Hắn đưa miếng thịt lên miệng nàng.

"Ăn đi. Ở Bắc Cảnh không có mấy món thanh đạm như kinh thành đâu. Nàng yếu quá, phải ăn thịt mới chịu nổi ta."

Câu nói của hắn có ẩn ý rõ ràng khiến Nhược Vy đỏ bừng mặt đến tận mang tai. Đám tướng lĩnh bên dưới bắt đầu có những tiếng cười đùa trầm thấp, đầy ý vị trêu chọc. Nhược Vy xấu hổ đến mức muốn khóc, nàng hé môi cắn một miếng nhỏ, mùi vị hoang dã của thịt cừu khiến nàng hơi nhíu mày, nhưng nhìn ánh mắt đầy áp lực của Tiêu Sát, nàng buộc phải nuốt xuống.

Một tên tướng lĩnh say rượu, vốn tính tình bộc trực, lên tiếng: "Vương gia, Vương phi quả thực xinh đẹp như tiên nữ, nhưng nhìn nàng mỏng manh thế kia, ngài ra tay có phải nên nhẹ nhàng một chút không? Kẻo lại làm hỏng mất báu vật!"

Cả sảnh rộ lên tiếng cười. Tiêu Sát không giận, trái lại còn cười gằn một tiếng. Hắn bất ngờ đưa bàn tay đang dính chút mỡ cừu vuốt ve gò má mịn màng của Nhược Vy, rồi cúi xuống hôn mạnh lên môi nàng ngay trước mặt bao nhiêu người. Nụ hôn mang theo vị rượu nồng nặc và mùi thịt nướng, kéo dài cho đến khi Nhược Vy gần như ngạt thở mới buông ra.

"Báu vật của ta, ta muốn dùng thế nào là quyền của ta." Tiêu Sát quét mắt nhìn quanh, sát khí nhàn nhạt tỏa ra khiến đám tướng lĩnh lập tức im lặng, cúi đầu uống rượu. "Kẻ nào dám nhìn chăm chú thêm một cái, ta sẽ móc mắt kẻ đó."

Hành động khẳng định chủ quyền thô bạo này của Tiêu Sát khiến Nhược Vy vừa nhục nhã vừa có một cảm giác rung động lạ kỳ. Trong thế giới tàn khốc này, sự bảo vệ của hắn chính là lá chắn duy nhất của nàng.

Khi bữa tiệc tàn, Tiêu Sát đã ngà ngà say. Hắn không đợi thị vệ dìu, trực tiếp bế xốc Nhược Vy lên, hướng về phía tẩm điện. Tuyết vẫn rơi, nhưng hơi nóng tỏa ra từ người nam nhân ấy khiến Nhược Vy thấy nóng bừng.

Vừa vào đến phòng, hắn đã ép nàng vào cánh cửa gỗ, nụ hôn nồng cháy của kẻ say ập xuống. Hắn thô bạo xé mở bộ nhung đỏ rực rỡ, bàn tay nóng hổi thám hiểm vào bên trong.

"Hôm nay nàng làm ta rất hài lòng." Tiêu Sát khàn giọng, hơi thở nồng nặc mùi rượu. "Đám thuộc hạ của ta đều thèm khát nàng, nhưng chúng chỉ có thể nhìn. Nàng là của riêng ta, chỉ mình ta được chạm vào..."

Đêm đó, giữa tiếng gió tuyết gào thét, trong tẩm điện một lần nữa diễn ra sự chiếm đoạt điên cuồng. Tiêu Sát dùng men rượu để tăng thêm sự thô bạo, dạy cho Nhược Vy thấy rằng, sự sủng ái của hắn luôn đi kèm với sự chiếm hữu tuyệt đối. Nhược Vy trong cơn mê say, bắt đầu nhận ra mình đã không còn đường lui, nàng chỉ có thể bám chặt lấy mãnh hổ, để hắn dẫn dắt vào những vùng trời dục vọng đầy đau đớn nhưng cũng đầy mê hoặc.