MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiếm Hữu Đóa Phù DungChương 6

Chiếm Hữu Đóa Phù Dung

Chương 6

1,078 từ · ~6 phút đọc

Sau bữa tiệc thịt nướng đầy dã tính ở sảnh chính, danh tiếng về một Vương phi nhỏ nhắn nhưng được Định Bắc Vương "cưng chiều" đến mức không rời tay đã lan truyền khắp vương phủ. Thế nhưng, trong chốn hang hùm này, sự sủng ái luôn đi kèm với lòng đố kỵ.

Sáng hôm sau, Tiêu Sát phải đến doanh trại từ sớm để duyệt binh. Trước khi đi, hắn nhìn Nhược Vy đang nằm cuộn tròn trong đống chăn ấm, đôi mắt vẫn còn vương chút mệt mỏi sau một đêm bị hắn hành hạ dưới men rượu. Hắn không nói lời dịu dàng, chỉ ném xuống một câu lạnh lùng: "Hôm nay quản gia sẽ đưa sổ sách và chìa khóa kho cho nàng. Kẻ nào không phục, cứ việc dùng hình, có ta chống lưng, nàng không cần phải sợ bất cứ ai."

Khi Tiêu Sát vừa rời đi không lâu, Nhược Vy đã phải đối mặt với rắc rối đầu tiên. Tại sảnh phụ, ba người tì thiếp cũ – vốn là những nữ nhân được các bộ tộc phương Bắc cống nạp hoặc là con gái của các tiểu tướng – đã ngồi đợi sẵn. Họ không phải là những tiểu thư khuê các mềm mỏng, mà là những nữ nhân quen với gió cát, gương mặt sắc sảo và ánh mắt đầy vẻ khinh miệt đối với "đóa hoa đế đô" vừa chân ướt chân ráo đến.

"Thì ra đây là Vương phi mà Vương gia hết mực yêu chiều sao?" Liễu Cơ, người có nhan sắc rực rỡ nhất trong số đó, lên tiếng mỉa mai khi thấy Nhược Vy bước ra với dáng đi hơi khập khiễng vì đau nhức. "Trông mảnh mai thế này, e là chưa chịu được ba trận gió Bắc đã tan tác mất rồi."

Nhược Vy siết chặt khăn tay, lòng bàn tay rịn mồ hôi. Nàng vốn dĩ hiền lành, nhưng nhớ đến lời dặn của Tiêu Sát và sự thô bạo nhưng đầy che chở của hắn, nàng biết mình không thể lùi bước. Nếu nàng yếu đuối, chính là làm nhục mặt Định Bắc Vương.

"Vương gia đã ban quyền quản lý phủ cho ta." Nhược Vy cố giữ giọng bình tĩnh, ngồi xuống chiếc ghế chủ tọa. "Các vị muội muội đến thỉnh an, ta ghi nhận. Nhưng nếu đến để bình phẩm thân thể của ta, thì e là các vị đã quên quy tắc của vương phủ này là gì."

"Quy tắc?" Liễu Cơ đứng phắt dậy, tiến lại gần Nhược Vy, định dùng sức mạnh thể chất để áp đảo. "Ở đây chỉ có một quy tắc duy nhất: Kẻ nào khỏe mạnh, kẻ đó thắng. Loại tiểu thư yếu ớt như cô, Vương gia chơi vài bữa rồi cũng chán mà vứt vào xó thôi!"

Ả vừa dứt lời, bàn tay định giơ lên thì một giọng nói trầm thấp, đầy sát khí vang lên từ phía sau bức rèm:

"Ngươi nói ai sẽ bị vứt vào xó?"

Cả căn phòng lập tức rơi vào tĩnh lặng đến nghẹt thở. Tiêu Sát bước ra, trên người vẫn mặc bộ chiến bào đen tuyền, sát khí từ doanh trại mang về khiến không khí lạnh lẽo thêm mấy phần. Hắn không đi duyệt binh sao? Hóa ra vì lo cho "thỏ con" không trụ nổi, hắn đã âm thầm quay lại quan sát.

Tiêu Sát bước từng bước nặng nề đến cạnh Nhược Vy. Hắn không nhìn đám tì thiếp kia, mà trực tiếp cúi xuống, nhấc bổng Nhược Vy đặt ngồi lên đùi mình ngay trước mặt mọi người. Bàn tay to lớn của hắn thô bạo bóp lấy cằm nàng, ép nàng nhìn mình, rồi quay sang nhìn Liễu Cơ bằng ánh mắt tử thần.

"Vương... Vương gia... thiếp chỉ là..." Liễu Cơ run cầm cập, quỳ sụp xuống đất.

"Cắt lưỡi ả, ném ra chuồng ngựa." Tiêu Sát buông một câu nhẹ tênh nhưng khiến tất cả những người có mặt rụng rời tay chân.

Hắn không thèm nghe tiếng van xin thảm thiết, trực tiếp bế Nhược Vy đứng dậy. Hắn không đưa nàng về phòng, mà ép nàng vào cột trụ đá ngay tại sảnh phụ, trước sự chứng kiến của những kẻ đang quỳ dưới đất.

"Nàng thấy chưa?" Tiêu Sát ghé sát tai nàng, bàn tay nóng hổi luồn vào bên dưới lớp váy nhung đỏ, thô bạo thám hiểm vùng đùi trong của nàng khiến Nhược Vy run lên vì xấu hổ và sợ hãi. "Lòng nhân từ ở Bắc Cảnh chỉ dành cho kẻ chết. Muốn làm người của Tiêu Sát, nàng phải học cách độc ác."

Hắn bắt đầu chiếm đoạt nàng ngay tại chỗ đó, lớp áo choàng lông cáo dày nặng che khuất đi những hành động tội lỗi bên dưới, nhưng tiếng vải lụa ma sát và tiếng thở dốc của hắn là bằng chứng rõ nhất cho sự trừng phạt và thị uy. Nhược Vy nức nở, đôi tay bám chặt vào giáp vai cứng ngắc của hắn. Nàng cảm nhận được sự nhục nhã khi bị xâm hại trước mặt kẻ khác, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sự bảo vệ điên cuồng của hắn. Hắn dùng cách thức thô dã nhất để tuyên cáo với cả phủ: Người nữ nhân này, dù có yếu ớt đến đâu, cũng là người mà hắn đặt ở đầu trái tim, kẻ nào chạm vào đều phải chết.

Trận hoan lạc mang tính trấn áp này kéo dài cho đến khi đám tì thiếp kia bị lôi đi trong sợ hãi tột cùng. Tiêu Sát nhìn Nhược Vy đang lả đi trong lòng mình, đôi mắt hắn nhuốm màu dục vọng tàn nhẫn xen lẫn sự thỏa mãn.

"Nhớ kỹ, từ nay về sau, trong phủ này không ai được phép đứng cao hơn nàng." Hắn hôn mạnh lên môi nàng, vị máu nhàn nhạt từ môi nàng bị hắn cắn rách thấm vào đầu lưỡi. "Kể cả ta... khi ở trên giường, ta cũng cho phép nàng leo lên đầu ta."

Đêm đó, Nhược Vy nằm trong vòng tay hắn, lòng nàng ngổn ngang. Sự sủng ái của hổ dữ thực sự quá nặng nề, nhưng nàng nhận ra, mình đã bắt đầu không còn sợ hãi sự thô lỗ của hắn nữa. Nàng bắt đầu nghiện hơi ấm nồng nặc mùi vị nam tính này, nghiện cả cách hắn dùng sự bạo liệt để giữ nàng lại bên đời.