Mùa đông Bắc Cảnh không chỉ có tuyết trắng, mà còn có những đêm đen dài dằng dặc, nơi tiếng gió rít qua các khe đá nghe như tiếng linh hồn của những binh sĩ tử trận than khóc. Thẩm Nhược Vy nằm trong căn phòng xa hoa nhất vương phủ, bao quanh là những tấm da thú quý hiếm, nhưng tâm trí nàng lại lạc vào một vùng ký ức tối tăm.
Trong giấc mơ, nàng thấy mình lại là cô bé mười tuổi bị nhốt trong căn phòng tối của Thẩm gia vì lỡ làm hỏng một bức họa cổ. Sự cô độc, bóng tối và cái lạnh lẽo của lễ giáo phong kiến bóp nghẹt lấy hơi thở nàng. Rồi hình ảnh Tiêu Sát hiện ra, nhưng không phải là người đàn ông ôm nàng mỗi tối, mà là một con hổ khổng lồ với đôi mắt rực lửa, nanh vuốt sắc nhọn đang xé toạc sự bình yên giả tạo của nàng.
"Không... đừng mà... đau quá..."
Nhược Vy giật mình tỉnh giấc, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh thấm đẫm chiếc áo lót bằng lụa mỏng. Nàng bật ngồi dậy, đôi mắt mông lung đầy vẻ sợ hãi. Trong bóng tối lờ mờ, một bóng người cao lớn ngồi bên cạnh giường, im lặng như một pho tượng đá.
Tiêu Sát vốn là kẻ cảnh giác cao độ, chỉ cần một tiếng động nhỏ của nàng cũng đủ khiến hắn thức giấc. Hắn không thắp nến, chỉ im lặng nhìn đóa phù dung nhỏ bé đang run rẩy trước mặt mình.
"Khóc cái gì?" Giọng hắn khàn đục, mang theo chút nồng đậm của giấc ngủ dở dang.
Nhược Vy thấy hắn, theo bản năng muốn lùi lại, nhưng sự sợ hãi bóng tối và cơn ác mộng lại khiến nàng khao khát một điểm tựa. Nàng nức nở, lao vào lòng hắn, đôi bàn tay nhỏ bé bấu chặt vào tấm lưng rộng lớn đầy những vết sẹo gồ ghề của nam nhân.
"Vương gia... thiếp sợ... đừng bỏ thiếp trong bóng tối..."
Tiêu Sát khựng lại. Hắn chưa bao giờ biết cách an ủi một nữ nhân. Trong thế giới của hắn, chỉ có khuất phục hoặc bị tiêu diệt. Thế nhưng, khi cảm nhận được những giọt nước mắt nóng hổi của nàng thấm qua lớp áo trung y, trái tim sắt đá của vị tướng quân này bỗng mềm đi một nhịp.
Hắn không nói lời dịu dàng, nhưng bàn tay to lớn, thô ráp lại bắt đầu vuốt ve dọc theo sống lưng nàng, động tác có chút vụng về nhưng đầy áp lực. Hắn kéo nàng vào lòng, bao bọc cả cơ thể nhỏ bé của nàng bằng sức nóng hừng hực từ lồng ngực mình.
"Có ta ở đây, bóng tối nào dám chạm vào nàng?" Tiêu Sát gầm nhẹ, nụ hôn của hắn đáp xuống đỉnh đầu nàng, mang theo mùi vị của da thuộc và sự bảo hộ tuyệt đối.
Nhưng sự dịu dàng của Tiêu Sát luôn đi kèm với dục vọng chiếm hữu. Khi cảm nhận được cơ thể mềm mại, thơm ngát mùi hương thiếu nữ của Nhược Vy đang dán chặt vào mình, ngọn lửa trong lòng hắn lại bùng lên. Hắn đẩy nàng nằm xuống đống chăn gấm, đôi bàn tay không chút nương tình bắt đầu thám hiểm vào bên trong lớp áo lót ướt đẫm mồ hôi của nàng.
"Sợ hãi thì dùng thứ khác để lấp đầy." Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy gợi tình.
Hắn chiếm lấy nàng ngay trong bóng đêm tĩnh mịch. Không có ánh nến, mọi cảm giác đều trở nên nhạy bén hơn gấp bội. Nhược Vy cảm nhận được từng thớ cơ bắp cứng như đá của hắn ép sát vào mình, cảm nhận được hơi thở nóng rực và nụ hôn thô bạo đang càn quét bờ vai, vùng cổ của nàng. Sự xâm nhập của hắn lần này không mang tính trừng phạt như ở thư phòng, mà mang một sự mãnh liệt như muốn nuốt chửng lấy nỗi sợ hãi của nàng.
Trong bóng tối, Tiêu Sát giống như một vị thần cai trị bóng đêm, dùng thể xác của mình để xua tan đi những bóng ma trong tâm trí Nhược Vy. Mỗi cú thúc của hắn đều khiến nàng phải thốt lên những tiếng rên rỉ đứt quãng, đôi tay nàng vòng qua cổ hắn, bám chặt lấy như người đuối nước vớt được phao.
"Nói... ta là ai?" Hắn ép sát, giọng nói đầy quyền uy.
"Ngài là... Tiêu Sát... là nam nhân của thiếp..." Nhược Vy mê man trả lời, nước mắt và mồ hôi hòa quyện vào nhau.
Trận hoan lạc kéo dài suốt nửa đêm. Khi Nhược Vy mệt lả và thiếp đi trong sự bao bọc của hắn, nàng không còn thấy ác mộng nữa. Nàng nhận ra một sự thật cay đắng nhưng cũng đầy ngọt ngào: Thứ đáng sợ nhất đối với nàng chính là người đàn ông này, nhưng cũng chính người đàn ông thô dã này lại là người duy nhất có thể bảo vệ nàng khỏi mọi thứ đáng sợ khác trên đời.
Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, Nhược Vy thấy mình vẫn nằm gọn trong vòng tay Tiêu Sát. Hắn nhìn nàng bằng ánh mắt thâm trầm, bàn tay vẫn đặt trên eo nàng như một lời tuyên bố không bao giờ buông tay.
"Đêm nay, nếu còn sợ, cứ việc tìm ta." Tiêu Sát hôn lên trán nàng một cái thật nặng nề trước khi đứng dậy chuẩn bị ra trận.
Nhược Vy nhìn bóng lưng hắn, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác lệ thuộc kỳ lạ. Nàng biết, mình đã không còn là đóa phù dung của kinh thành nữa, nàng đã trở thành thỏ con trung thành trong hang hổ, nơi mà sự đau đớn và sủng ái luôn tồn tại song hành.