MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiếm Hữu Đóa Phù DungChương 8

Chiếm Hữu Đóa Phù Dung

Chương 8

921 từ · ~5 phút đọc

Kể từ đêm ác mộng đó, một sợi dây vô hình nhưng bền chặt đã được thắt lại giữa Thẩm Nhược Vy và vị tướng quân sắt đá Tiêu Sát. Nhược Vy bắt đầu nhận ra một sự thật rằng, cái lạnh lẽo thấu xương của phương Bắc không đáng sợ bằng việc thiếu vắng hơi nóng từ lồng ngực hắn. Sự sợ hãi ban đầu vốn là một bản năng sinh tồn, nhưng dưới sự chiếm hữu liên tục của Tiêu Sát, nó đã dần biến chất thành một loại lệ thuộc vào cảm giác.

Sáng sớm hôm ấy, tuyết ngừng rơi, bầu trời Bắc Cảnh trong vắt nhưng không khí vẫn lạnh như dao cắt. Tiêu Sát trở về từ thao trường, áo choàng đen bám đầy sương giá. Hắn bước vào phòng, mang theo một luồng khí lạnh tràn trề sức sống nam tính. Nhược Vy đang ngồi bên lò sưởi, thấy hắn về, nàng không còn co rùm lại như trước. Trái lại, nàng đứng dậy, đôi bàn tay nhỏ bé đan vào nhau, ngập ngừng tiến về phía hắn.

Hắn nhìn nàng, đôi mày rậm hơi nhướng lên đầy kinh ngạc. Thường thì nàng sẽ đợi hắn kéo lại, hoặc chờ hắn dùng vũ lực ép buộc. Nhưng hôm nay, đóa phù dung nhỏ bé này lại chủ động đi về phía mãnh thú.

"Sao? Lại mơ thấy ác mộng à?" Tiêu Sát tháo chiếc găng tay da ra, ném xuống bàn, giọng nói vẫn thô kệch nhưng đã bớt đi phần lạnh lùng.

Nhược Vy không trả lời, nàng đi đến trước mặt hắn, đôi mắt phượng lấp lánh hơi nước ngước lên nhìn gương mặt góc cạnh đầy vết sẹo của nam nhân. Nàng vươn đôi bàn tay trắng ngần, hơi run rẩy, bắt đầu giúp hắn tháo những nút thắt của lớp áo giáp nặng nề.

Hành động này đối với Tiêu Sát mà nói, còn chấn động hơn cả một vạn quân địch vây quanh. Hắn đứng im như tượng đá, để mặc cho đôi bàn tay mềm mại của nàng vụng về chạm vào lớp giáp lạnh ngắt. Sự tương phản giữa bàn tay nhỏ nhắn của tiểu thư khuê các và lớp sắt thép của chiến binh tạo nên một khung cảnh kỳ lạ.

"Vương gia... người lạnh lắm." Nhược Vy lí nhí, gương mặt nàng đỏ bừng vì xấu hổ. Khi lớp giáp rơi xuống, nàng không lùi lại mà tiến thêm một bước, áp sát cơ thể mảnh mai của mình vào lồng ngực rộng lớn của hắn.

Tiêu Sát hít một hơi thật sâu, mùi hương hoa nhài thanh khiết từ mái tóc nàng xộc thẳng vào khứu giác, khiến dục vọng trong hắn bùng lên như lửa gặp gió. Hắn bất ngờ vòng tay, ôm chặt lấy eo nàng, kéo mạnh đến mức xương cốt Nhược Vy như muốn vỡ ra.

"Nàng đang học cách quyến rũ ta sao?" Tiêu Sát gầm nhẹ trong cổ họng, yết hầu hắn chuyển động mạnh mẽ.

"Thiếp... thiếp chỉ muốn sưởi ấm cho người." Nhược Vy vùi đầu vào ngực hắn, giọng nói run rẩy nhưng đầy kiên định.

Sự chủ động ngây ngô này của nàng chính là đòn chí mạng đánh vào bản năng nguyên thủy nhất của Tiêu Sát. Hắn không nói lời nào, trực tiếp nhấc bổng nàng lên, bước thẳng về phía giường lớn. Hắn không đặt nàng xuống giường mà ép nàng vào thành giường gỗ sưa cứng cáp, đôi bàn tay thô bạo bắt đầu cởi bỏ những lớp y phục vướng víu của cả hai.

"Nàng muốn sưởi ấm? Vậy thì phải sưởi cho thật kỹ."

Hắn chiếm đoạt nàng ngay trong ánh sáng lờ mờ của buổi sớm. Không có sự trừng phạt, không có sự uy hiếp, lần này Tiêu Sát dùng tất cả sự dẻo dai và sức mạnh của mình để bao bọc lấy nàng. Nhược Vy cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Hắn thúc mạnh hơn, sâu hơn, nhưng mỗi khi nàng thốt lên tiếng kêu đau, hắn lại dùng nụ hôn nồng cháy để bịt kín môi nàng, nuốt lấy mọi tiếng rên rỉ.

Sự lệ thuộc của Nhược Vy thể hiện rõ qua cách nàng vòng đôi tay nhỏ bé ôm chặt lấy cổ hắn, đôi chân thon dài quấn quýt lấy vòng eo săn chắc của nam nhân. Nàng không còn trốn tránh, mà bắt đầu học cách đón nhận sự thô bạo của hắn như một phần của cuộc sống. Trong cơn mê say, nàng nhận ra rằng, sự đau đớn mà hắn mang lại chính là cách duy nhất để nàng cảm thấy mình thực sự đang sống, thực sự được thuộc về một kẻ mạnh mẽ nhất gian trần.

"Nhược Vy... nói cho ta nghe, nàng muốn gì?" Tiêu Sát khàn giọng, những giọt mồ hôi của hắn rơi xuống làn da trắng ngần của nàng.

"Muốn... muốn Vương gia... đừng bao giờ buông thiếp ra..." Nàng nức nở, đôi mắt mông lung đầy vẻ lệ thuộc.

Câu trả lời ấy khiến Tiêu Sát hoàn toàn mất đi lý trí. Hắn điên cuồng chiếm hữu nàng thêm nhiều lần nữa, như muốn khảm sâu hình ảnh và cảm giác của nàng vào tận xương tủy. Đêm hôm đó, Nhược Vy không còn mơ thấy bóng tối của Thẩm gia. Nàng ngủ say trong vòng tay của "Huyết Hổ", nhận ra rằng hơi ấm của hắn chính là thuốc phiện, khiến nàng dù đau đớn nhưng vẫn khao khát được chìm đắm mãi không thôi.