Gió tuyết phương Bắc vốn đã khắc nghiệt, nhưng bầu không khí trong sảnh chính của Định Bắc Vương phủ tối nay còn khiến người ta rùng mình hơn cả cái lạnh ngoài kia. Định Bắc Vương mở tiệc thiết đãi đoàn sứ giả từ kinh thành đến ban thưởng. Giữa những quan viên nho nhã, áo quần chỉnh tề, Tiêu Sát ngồi trên ghế cao, chân gác lên bục, tay cầm bát rượu lớn, dáng vẻ ngang tàng như một vị vua không vương miện.
Nhưng tâm điểm của mọi ánh nhìn lại là Thẩm Nhược Vy. Nàng ngồi bên cạnh hắn, khoác trên mình chiếc áo choàng bằng lông cáo trắng muốt – món quà từ Tiêu Sát. Làn da trắng sứ và đôi mắt phượng ẩn hiện sau lớp phục sức lộng lẫy khiến các quan viên từ kinh thành không khỏi ngẩn ngơ. Trong số đó, có một đôi mắt chất chứa nỗi đau và sự phẫn uất không thể che giấu – đó là Lâm Nhất Phong, vị trạng nguyên trẻ tuổi vốn là người đã có giao ước thanh mai trúc mã với Nhược Vy trước khi nàng bị gả đi.
Bữa tiệc diễn ra trong tiếng cười nói gượng gạo của đám quan văn và những tiếng hô vang sảng khoái của đám tướng lĩnh. Lâm Nhất Phong nhìn Nhược Vy, thấy nàng không còn là tiểu thư khuê các thanh cao thoát tục như xưa, mà trên cổ nàng ẩn hiện những dấu vết hồng tím mập mờ sau lớp cổ áo lông, trái tim hắn như bị dao cắt. Hắn không kìm lòng được, đứng dậy nâng ly rượu, đôi mắt nhìn thẳng vào Nhược Vy:
"Vương phi... đã lâu không gặp. Nhìn người vẫn bình an, hạ quan cũng thấy nhẹ lòng. Chỉ là... phương Bắc gió cát, không biết người có còn nhớ hương vị trà hoa nhài ở kinh thành, hay đã quen với mùi vị... thô dã nơi này?"
Lời nói của Lâm Nhất Phong mang theo sự mỉa mai kín đáo nhắm vào Tiêu Sát. Cả đại sảnh bỗng chốc im bặt. Tiêu Sát đang nâng bát rượu, đôi mắt híp lại, tỏa ra sát khí nồng đậm. Hắn không nói lời nào, chỉ xoay sang nhìn Nhược Vy. Thấy nàng run rẩy, đôi mắt lảng tránh ánh nhìn của Lâm Nhất Phong, cơn giận trong lòng hắn bùng phát như núi lửa.
Hắn bất ngờ đặt bát rượu mạnh xuống bàn phát "ầm" một tiếng, bàn tay to lớn vươn ra, thô bạo kéo Nhược Vy ngồi hẳn vào lòng mình trước sự ngỡ ngàng của hàng trăm con mắt.
"Trà hoa nhài thì có gì ngon? Vương phi của ta bây giờ chỉ thích vị rượu mạnh của Bắc Cảnh, và thích... sự 'thô dã' của ta." Tiêu Sát cười gằn, nụ cười không chạm đến đáy mắt.
Hắn bàn tay không chút kiêng dè luồn vào bên trong áo choàng của nàng, vuốt ve vòng eo thon gọn, ép sát nàng vào lồng ngực mình. Nhược Vy xấu hổ đến mức muốn ngất lịm, nàng lí nhí: "Vương gia... có người ngoài... xin ngài..."
"Người ngoài?" Tiêu Sát hừ lạnh, ánh mắt hắn như muốn lột trần Lâm Nhất Phong. "Ở đây không có người ngoài, chỉ có kẻ muốn chết và người của ta."
Hắn đột ngột nâng cằm nàng lên, thực hiện một nụ hôn chiếm hữu đầy thô bạo ngay giữa đại sảnh. Hắn không hôn nhẹ nhàng, mà cắn mạnh vào môi nàng cho đến khi vị máu nhàn nhạt lan tỏa, như muốn đánh dấu chủ quyền trước mặt kẻ tình địch. Lâm Nhất Phong siết chặt chén rượu đến mức ngón tay trắng bệch, đôi mắt đỏ ngầu nhưng không dám ho một tiếng trước sát khí ngút trời của vị tướng quân này.
Bữa tiệc kết thúc sớm trong sự ngột ngạt. Tiêu Sát không đợi khách khứa ra về hết, hắn trực tiếp bế xốc Nhược Vy lên, bước chân nặng nề và gấp gáp hướng về tẩm điện. Cánh cửa gỗ bị hắn dùng chân đá sầm lại, tiếng vang dội lại như báo hiệu một cơn bão tố sắp sửa giáng xuống.
"Nàng còn nhớ hắn ta sao?" Tiêu Sát ném nàng xuống đống da hổ, giọng nói khàn đặc vì ghen tuông điên cuồng. "Ánh mắt nàng khi nhìn hắn... nàng tiếc nuối cái vẻ nho nhã của hắn, hay chán ghét sự thô lỗ của ta?"
"Không phải... không phải vậy... Vương gia, ngài hiểu lầm rồi..." Nhược Vy sợ hãi lùi lại, nhưng Tiêu Sát đã nhanh chóng áp sát, xé toạc bộ hỉ phục lộng lẫy trên người nàng.
Sự ghen tuông khiến sức mạnh của hắn trở nên không thể kiểm soát. Hắn chiếm lấy nàng với một sự dồn dập tàn nhẫn nhất từ trước đến nay. Hắn ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt mình trong khi hắn hành hạ thân thể nàng bằng những cú thúc mãnh liệt. Hắn muốn dùng sự đau đớn này để xóa sạch bóng hình của kẻ khác trong tâm trí nàng.
"Nhìn cho kỹ, kẻ đang ở trong người nàng là ai!" Hắn gầm lên, bàn tay bóp chặt lấy eo nàng đến mức để lại những vết bầm tím đen. "Dù hắn có là trạng nguyên, dù hắn có thanh cao đến đâu, thì nàng cũng chỉ có thể rên rỉ dưới thân Tiêu Sát ta mà thôi!"
Nhược Vy nức nở, tiếng khóc của nàng bị vùi lấp trong những nụ hôn ngấu nghiến. Sự thô bạo của hắn đêm nay mang theo sự trừng phạt và một nỗi khao khát được thừa nhận đầy tuyệt vọng. Trong cơn mê loạn, nàng không biết mình đau hay là thích, chỉ biết rằng mỗi lần hắn xâm nhập sâu vào cơ thể, nàng lại cảm thấy mình bị hòa tan hoàn toàn vào con thú dữ này.
Trận hoan lạc kéo dài đến khi Nhược Vy lịm đi vì quá sức. Tiêu Sát nhìn người nữ tử đầy vết tích của mình, lòng ghen tuông dần dịu đi, thay vào đó là một sự chiếm hữu điên cuồng hơn. Hắn biết, dù nàng có nhớ kinh thành đến đâu, thì từ đêm nay, linh hồn và thể xác của nàng đã bị hắn xích lại bằng những sợi dây dục vọng không thể tháo rời.