MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiếm Hữu Đóa Phù DungChương 10

Chiếm Hữu Đóa Phù Dung

Chương 10

993 từ · ~5 phút đọc

Cơn ghen tuông đêm tiệc không chỉ dừng lại ở tẩm điện. Tiêu Sát là một vị tướng quân, mà quy tắc của tướng quân chính là triệt hạ tận gốc sự phản kháng. Sáng sớm hôm sau, khi tuyết vẫn còn bay lả tả, Nhược Vy bị đánh thức không phải bằng một nụ hôn, mà bằng cảm giác cơ thể bị nhấc bổng lên và ném vào trong chiếc xe ngựa quân dụng lót đầy da thú đen.

"Vương gia... chúng ta đi đâu?" Nhược Vy vẫn còn chưa hoàn hồn, mái tóc dài chưa kịp búi, chỉ được che chắn bởi chiếc áo choàng lông cáo rộng thùng thình.

"Kinh thành cho nàng sự thanh cao, nhưng Bắc Cảnh sẽ cho nàng biết thế nào là quyền sinh sát." Tiêu Sát ngồi đối diện, đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm. "Nàng thích nhìn những kẻ văn nhân nho nhã đúng không? Ta sẽ đưa nàng đến nơi chỉ có máu, mồ hôi và sự phục tùng tuyệt đối."

Hắn đưa nàng đến doanh trại Định Bắc quân — nơi đóng quân của mười vạn tinh binh. Đây là một thành trì sắt đá, nơi không một bóng dáng nữ nhân nào được phép bén mảng tới. Khi chiếc xe ngựa tiến vào cổng trại, tiếng hô vang của binh sĩ "Vạn tuế Định Bắc Vương!" làm chấn động cả một vùng trời, khiến Nhược Vy run rẩy nép sát vào góc xe.

Tiêu Sát bước xuống, không nói một lời, bế xốc nàng ra ngoài. Giữa hàng vạn binh đao sáng lòa, dưới ánh nhìn kinh ngạc và sùng bái của binh sĩ, vị vương gia thô lỗ ấy ngang nhiên ôm chặt lấy người nữ tử nhỏ bé, để đầu nàng tựa vào vai mình, bước thẳng vào soái trướng trung tâm.

Soái trướng rộng lớn nhưng đơn sơ, giữa phòng là một tấm bản đồ da dê khổng lồ và chiếc giường gỗ thô kệch lót da hổ. Tiêu Sát đặt nàng xuống giường, sau đó lạnh lùng ra lệnh cho thuộc hạ:

"Truyền lệnh xuống, Lâm Nhất Phong và đoàn sứ giả kinh thành muốn xem duyệt binh thì cứ để họ xem. Nhưng phải cho họ thấy, ai mới là chủ nhân của vùng đất này, và ai là chủ nhân của người phụ nữ này."

Nói đoạn, hắn quay lại nhìn Nhược Vy. Sự sợ hãi trong đôi mắt nàng lúc này càng kích thích thú tính của hắn. Hắn tháo bỏ áo bào, để lộ lồng ngực vạm vỡ với những vết sẹo chưa bao giờ cũ.

"Vương gia... đây là doanh trại... bên ngoài có người..." Nhược Vy thảng thốt khi thấy hắn bắt đầu nới lỏng đai lưng da của mình. Nàng nghe thấy tiếng hành quân "rầm rập" bên ngoài, tiếng hô khẩu hiệu sắt máu của binh sĩ chỉ cách một lớp vải trướng mỏng manh.

"Càng có người, ta càng muốn nàng phải nhớ kỹ nàng thuộc về ai." Tiêu Sát cười gằn, nụ cười đầy sự hoang dã. "Nếu nàng dám thốt lên một tiếng rên rỉ lớn, cả mười vạn quân của ta đều sẽ nghe thấy. Nàng muốn giữ danh tiết của tiểu thư kinh thành, hay muốn cùng ta điên cuồng ở đây?"

Hắn không cho nàng thời gian suy nghĩ, thô bạo lột bỏ lớp áo choàng lông cáo. Trong không gian hừng hực mùi vị nam nhân và hơi nóng từ lò sưởi than, Tiêu Sát bắt đầu một cuộc "trừng phạt" thực sự. Hắn ép nàng phải quỳ trên tấm da hổ, đôi tay nàng bị hắn dùng chiếc đai lưng bằng lụa đỏ trói chặt lại phía sau.

Sự xâm nhập lần này mang theo sự chiếm hữu tối thượng. Tiêu Sát thúc mạnh từ phía sau, mỗi cú va chạm đều khiến Nhược Vy phải cắn chặt môi đến ứa máu để không phát ra tiếng kêu. Nàng cảm thấy nhục nhã, cảm thấy vỡ vụn, nhưng trong sâu thẳm, sự kịch liệt và mạo hiểm khi làm chuyện này giữa doanh trại quân đội lại khơi dậy một luồng điện khoái cảm tê dại mà nàng chưa từng biết tới.

Bên ngoài soái trướng, tiếng Lâm Nhất Phong lên tiếng yêu cầu được gặp Vương phi bị tiếng quát tháo của thị vệ chặn đứng. Lâm Nhất Phong chỉ có thể đứng đó, nhìn bóng dáng mờ ảo của hai người in lên vải trướng dưới ánh lửa bập bùng, nghe thấy tiếng giường gỗ kêu "răng rắc" và tiếng thở dốc nặng nề của Tiêu Sát.

"Nói đi... Lâm Nhất Phong có thể cho nàng cái gì?" Tiêu Sát ghì chặt nàng, giọng khàn đặc. "Hắn cho nàng thơ ca, còn ta cho nàng mạng sống, cho nàng sự thô bạo này... Nàng chọn ai?"

Nhược Vy mê man, nước mắt trào ra. Nàng bị hắn đưa lên đỉnh cao của dục vọng giữa tiếng kèn lệnh vang trời. Nàng nức nở, tiếng rên rỉ nhỏ xíu như tiếng mèo con bị kìm nén: "Chỉ có Vương gia... Nhược Vy chỉ thuộc về ngài..."

Sự phục tùng hoàn toàn của nàng trong hoàn cảnh này khiến Tiêu Sát thỏa mãn cực độ. Hắn chiếm hữu nàng thêm nhiều lần nữa, mặc cho bên ngoài là muôn trùng binh đao, mặc cho thế gian có coi hắn là kẻ thô dã. Đối với hắn, việc bẻ gãy một đóa hoa phù dung và biến nó thành một phần xương máu của mình chính là chiến thắng huy hoàng nhất.

Khi trận hoan lạc kết thúc, Nhược Vy lịm đi trong vòng tay hắn. Tiêu Sát dùng tấm áo bào che kín cơ thể đầy dấu vết của nàng, ánh mắt nhìn ra phía cửa trướng đầy vẻ đắc thắng. Hắn đã dùng cách tàn nhẫn nhất để chặt đứt mọi tơ vương của nàng với quá khứ, biến nàng thành "Thỏ con" duy nhất chỉ có thể sinh tồn trong hang hổ của mình.