Khi tiếng kèn lệnh thu quân cuối ngày vang lên trầm đục khắp thảo nguyên Bắc Cảnh, không gian trong soái trướng cũng dần rơi vào sự im lặng đáng sợ. Tiêu Sát buông lỏng vòng tay, dục vọng ghen tuông điên cuồng sau khi được thỏa mãn đã lùi lại, nhường chỗ cho một cảm giác trống rỗng. Hắn nhìn người nữ tử dưới thân mình: Nhược Vy nằm bất động trên tấm da hổ, mái tóc mây xõa tung che lấp gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Đôi môi nàng sưng đỏ, hằn lên vết răng sâu hoắm, và trên cổ tay nàng, vết lằn từ chiếc đai lưng lụa đỏ đã chuyển sang màu tím thẫm.
"Nhược Vy?" Tiêu Sát gọi khẽ, giọng hắn vẫn còn khàn đặc.
Không có tiếng đáp lại. Hắn vươn bàn tay thô ráp chạm vào gò má nàng, cảm giác lạnh lẽo như chạm vào một khối ngọc băng khiến trái tim vị tướng quân sắt đá bỗng nhiên thắt lại một nhịp đau đớn. Hắn lật người nàng lại, thấy hơi thở của nàng mỏng manh như sợi tơ nhện trước gió. Nàng đã ngất xỉu từ lúc nào không hay, kiệt sức vì sự giày vò tàn nhẫn và nỗi nhục nhã bị phơi bày.
"Người đâu! Truyền quân y! Mau!"
Tiếng gầm của Tiêu Sát làm chấn động cả khu trung tâm doanh trại. Đám thị vệ bên ngoài hốt hoảng, chưa bao giờ chúng nghe thấy giọng nói của Vương gia mang theo sự hoảng loạn đến thế. Hắn cuống quýt quấn chặt nàng vào tấm áo bào lông cáo khổng lồ của mình, ôm khư khư vào lòng như sợ rằng nếu nới lỏng tay, linh hồn nhỏ bé ấy sẽ tan biến vào hư không.
Quân y già nua chạy đến, run rẩy bắt mạch cho Vương phi. Dưới ánh nến bập bùng, đôi mắt Tiêu Sát đỏ ngầu, sát khí tỏa ra khiến vị quân y không dám ngẩng đầu.
"Vương gia... Vương phi vốn thể trạng yếu ớt, lại chịu kinh hãi quá độ, khí huyết đình trệ... thêm vào đó là..." Vị quân y ngập ngừng, nhìn những vết bầm tím trên vai Nhược Vy rồi cúi gằm mặt xuống. "Ngài đã quá mạnh tay. Nếu không điều dưỡng kỹ, e rằng sẽ tổn thọ."
Tiêu Sát khựng lại. "Tổn thọ" – hai chữ đó như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào đầu hắn. Hắn vốn nghĩ nàng là món đồ chơi, là báu vật mà hắn có thể tùy ý nhào nặn. Hắn quên mất rằng nàng không phải là những nữ nhân phương Bắc mạnh mẽ, nàng là đóa phù dung mỏng manh chỉ cần một cơn gió mạnh cũng đủ làm tan tác.
Hắn đuổi tất cả ra ngoài, tự mình ngồi bên cạnh giường. Cả đêm đó, vị tướng quân vạn người khiếp sợ không hề chợp mắt. Hắn vụng về dùng khăn ấm lau đi những dấu vết ái ân do chính mình để lại. Nhìn thấy những vết bầm xanh tím trên làn da trắng ngần, Tiêu Sát lần đầu tiên trong đời biết đến hai chữ: hối hận.
"Thỏ con... tỉnh lại đi." Hắn thì thầm, bàn tay to lớn bao lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, cẩn thận truyền hơi nóng từ lòng bàn tay mình sang cho nàng.
Đến tận canh ba, Nhược Vy mới khẽ nhíu mày, từ từ mở mắt. Nhìn thấy gương mặt góc cạnh của Tiêu Sát ở khoảng cách gần, nàng theo bản năng co rùm người lại, đôi mắt hiện rõ sự sợ hãi tột cùng. Hành động đó của nàng như một nhát dao đâm vào lòng kiêu hãnh của hắn.
"Ta không làm gì nàng cả." Tiêu Sát hạ giọng xuống mức thấp nhất, cố gắng tỏ ra ôn hòa. Hắn bưng bát thuốc đen ngòm lên, múc một thìa nhỏ, thổi nhẹ rồi đưa đến bên môi nàng. "Uống đi."
Nhược Vy nhìn bát thuốc, rồi lại nhìn hắn, nước mắt lặng lẽ chảy dài. Nàng không nói một lời, chỉ im lặng chấp nhận sự săn sóc của hắn. Sự im lặng này còn khiến Tiêu Sát khó chịu hơn cả tiếng khóc. Hắn thô lỗ là thế, nhưng giờ đây lại kiên nhẫn ngồi mớm từng thìa thuốc cho nàng, mỗi khi thuốc rớt ra khóe môi, hắn lại dùng ngón tay cái thô kệch lau đi một cách vụng về.
"Ta sẽ đưa nàng về phủ. Không ở đây nữa." Hắn nói, giọng có chút bực bội với chính mình.
Nhược Vy vẫn không đáp, nàng mệt mỏi nhắm mắt lại, tựa đầu vào lồng ngực hắn. Dù hắn có tàn nhẫn thế nào, thì lúc này, lồng ngực nóng hổi đó vẫn là nơi duy nhất cho nàng cảm giác mình còn đang tồn tại. Tiêu Sát ôm chặt nàng hơn, phủ thêm một lớp da hổ dày lên người nàng. Trong đêm tối của doanh trại, lần đầu tiên sự thô bạo lùi bước, nhường chỗ cho một sự sủng ái mang màu sắc chuộc lỗi. Hắn biết, để đổi lấy một nụ cười thật lòng của đóa phù dung này, có lẽ hắn phải học cách kìm nén con thú dữ trong lòng mình.