Chiếc xe ngựa lót lông thú êm ái nhất vương phủ đưa Nhược Vy trở về từ doanh trại trong sự im lặng bao trùm. Tiêu Sát không cưỡi ngựa đi bên cạnh như mọi khi, mà ngồi ngay trong xe, ôm chặt lấy nàng trong lớp chăn dày. Hắn không nói gì, nhưng ánh mắt luôn dán chặt vào gương mặt xanh xao của nàng, bàn tay to lớn thi thoảng lại áp lên trán nàng để kiểm tra nhiệt độ.
Về đến phủ, hắn không cho bất kỳ tì nữ nào chạm vào nàng, đích thân bế nàng về tẩm điện. Cánh cửa khép lại, ngăn cách cái lạnh buốt giá bên ngoài. Những ngày sau đó, vương phủ trải qua một bầu không khí kỳ lạ. Vị vương gia vốn chỉ biết đến thao trường và những cuộc săn bắn đẫm máu nay lại dành phần lớn thời gian trong phòng ngủ.
Nhược Vy nằm trên giường, cơ thể vẫn còn yếu ớt. Sự thô bạo của Tiêu Sát ở doanh trại đã để lại một vết sẹo tâm lý không nhỏ. Mỗi khi hắn tiến lại gần, nàng lại vô thức co người lại, hơi thở trở nên dồn dập.
"Đã nói là ta không chạm vào nàng." Tiêu Sát gầm nhẹ trong cổ họng, giọng nói đầy vẻ mất kiên nhẫn nhưng tay lại đang cầm một bát cháo tổ yến nóng hổi.
Hắn ngồi xuống mép giường, chiếc giường gỗ sưa kêu lên một tiếng trầm đục. Hắn múc một thìa cháo, đưa lên miệng thổi thật kỹ rồi chìa ra trước mặt nàng. Nhược Vy nhìn thìa cháo, rồi nhìn bàn tay đầy những vết chai sạn và sẹo của hắn đang run nhẹ vì cố gắng giữ sự nhẹ nhàng. Một cảm giác chua xót xen lẫn kỳ lạ dâng lên trong lòng nàng.
"Vương gia... để thiếp tự làm." Nàng nhỏ giọng, định vươn tay ra nhưng đã bị ánh mắt sắc lẹm của hắn chặn lại.
"Há miệng." Hắn ra lệnh, không cho phép phản kháng.
Nhược Vy đành ngoan ngoãn ăn từng thìa cháo hắn mớm. Sự dịu dàng này của Tiêu Sát rất vụng về, thi thoảng hắn làm cháo dính vào khóe môi nàng, rồi lại dùng ngón tay cái thô kệch lau đi. Động tác của hắn mạnh bạo hơn người bình thường, nhưng đối với hắn, đó đã là giới hạn của sự nâng niu.
Đúng lúc đó, quản gia bước vào, cúi đầu run rẩy: "Khởi bẩm Vương gia, có người từ Thẩm gia ở kinh thành tới. Nói là Thẩm phu nhân lo lắng cho sức khỏe của Vương phi nên sai đại quản gia đến đưa thuốc bổ và... muốn gặp người."
Nhược Vy nghe đến hai chữ "Thẩm gia", đôi mắt vốn đang lờ đờ bỗng sáng lên một tia hy vọng xen lẫn tủi hờn. Nàng nhìn Tiêu Sát, ánh mắt như khẩn cầu. Tiêu Sát híp mắt lại, hắn thừa biết Thẩm gia đưa người tới chẳng qua là để dò thám xem nàng có còn giá trị lợi dụng hay không. Hắn chán ghét những mưu mô của đám quan văn kinh thành, nhưng nhìn thấy vẻ mong chờ của Nhược Vy, hắn hừ lạnh một tiếng.
"Cho hắn vào. Nhưng chỉ được đứng sau bức rèm."
Đại quản gia của Thẩm gia bước vào, cung kính chào hỏi. Nhưng lời nói của ông ta lại như những mũi kim châm vào lòng Nhược Vy: "Lão gia và phu nhân nhắn nhủ, Vương phi nay đã là người của Vương gia, phải toàn tâm toàn ý phục vụ, dù có chịu chút 'vất vả' cũng phải nhẫn nhịn vì đại cục của Thẩm gia. Mong Vương phi sớm có tin vui để làm vững chắc mối giao hảo hai nhà."
Nhược Vy sững sờ, nước mắt lăn dài. Thẩm gia không hỏi nàng có đau không, có lạnh không, mà chỉ nhắc nhở nàng phải "nhẫn nhịn" và "sinh con". Nàng thấy mình như một món hàng đã bán đứt, không còn đường về.
Tiêu Sát ngồi bên cạnh, nghe rõ mồn một. Hắn bất ngờ đứng dậy, bước đến bên bức rèm, sát khí tỏa ra khiến tên quản gia Thẩm gia ngã quỵ xuống sàn.
"Về nói với Thẩm Thái sư, Nhược Vy là người của Tiêu Sát ta. Nàng có 'vất vả' hay không, có 'tin vui' hay không, không đến lượt lão già đó lo lắng. Biến khỏi đây trước khi ta dùng đầu ngươi để tế cờ!"
Tên quản gia hoảng sợ bò lăn ra khỏi phòng. Tiêu Sát quay lại giường, thấy Nhược Vy đang khóc nức nở, đôi vai nhỏ bé run lên bần bật. Nàng thấy mình bị cả thế giới bỏ rơi, chỉ còn lại hang hổ này là nơi cư ngụ.
Hắn không nói lời an ủi, trực tiếp leo lên giường, kéo nàng vào lòng. Hắn bao bọc nàng bằng cơ thể nóng rực, đôi tay to lớn siết chặt như muốn khảm nàng vào da thịt mình.
"Khóc cái gì? Thẩm gia không cần nàng, ta cần." Hắn khàn giọng, nụ hôn nồng cháy đáp xuống những giọt nước mắt trên mặt nàng. "Ở đây, nàng chỉ cần làm hài lòng một mình ta là đủ."
Hắn bắt đầu nới lỏng áo lót của nàng. Lần này, sự xâm nhập của hắn không dồn dập như trừng phạt, mà chậm rãi, sâu sắc như muốn xoa dịu nỗi đau của nàng bằng dục vọng. Nhược Vy không còn sợ hãi, nàng vòng tay ôm chặt lấy cổ hắn, tìm kiếm hơi ấm trong sự chiếm hữu mãnh liệt này. Nàng nhận ra, dù hắn có thô lỗ, nhưng hắn là kẻ duy nhất đứng ra che chở cho nàng trước sự bạc bẽo của người thân. Sự dịu dàng hiếm hoi ấy đã bắt đầu bẻ gãy những xiềng xích cuối cùng trong trái tim đóa phù dung.