MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiếm Hữu Đóa Phù DungChương 13

Chiếm Hữu Đóa Phù Dung

Chương 13

972 từ · ~5 phút đọc

Sau cuộc viếng thăm đầy bạc bẽo của người từ Thẩm gia, tâm thế của Thẩm Nhược Vy đã hoàn toàn thay đổi. Nàng hiểu rằng, trên thế gian này, danh nghĩa "tiểu thư Thẩm gia" chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch, và kẻ duy nhất sẵn sàng vì nàng mà nổi trận lôi đình, che chở cho nàng khỏi sự khinh khi chính là nam nhân thô lỗ đang nằm cạnh nàng mỗi đêm.

Cơn bạo bệnh dần lui, làn da Nhược Vy bắt đầu có lại sắc hồng nhuận, nhưng sự trầm mặc trong mắt nàng đã biến thành một loại quyết tâm dịu dàng. Nàng muốn làm một điều gì đó cho Tiêu Sát — vị tướng quân vốn chỉ biết đến đao kiếm và sự phục tùng, chưa bao giờ biết đến sự dịu dàng thực sự từ một nữ nhân.

Tối hôm đó, Tiêu Sát trở về phòng với vẻ mặt mệt mỏi sau khi giải quyết đống công văn quân sự đau đầu. Hắn vừa bước qua cửa, đã thấy phòng nến thắp sáng trưng, mùi hương hoa nhài nhẹ nhàng thay thế cho mùi trầm hương cũ kỹ. Nhược Vy đứng đó, chỉ mặc một chiếc áo lót bằng lụa mỏng màu tuyết trắng, bên ngoài khoác hờ tấm áo choàng lông cáo đỏ mà hắn tặng. Mái tóc mây xõa dài đến tận thắt lưng, đôi mắt phượng lấp lánh nhìn hắn không chút trốn tránh.

"Vương gia, để thiếp hầu hạ người tẩy trần." Giọng nàng mềm mại như lụa, khiến trái tim Tiêu Sát đập lỗi một nhịp.

Hắn hừ lạnh một tiếng để che giấu sự xao động: "Nàng vừa khỏi bệnh, lại muốn bày trò gì?"

Nhược Vy không đáp, nàng bước tới, đôi bàn tay nhỏ bé mềm mại nhẹ nhàng tháo gỡ thắt lưng da của hắn. Lần này, nàng không run rẩy, không lúng túng. Nàng dẫn hắn đến bồn tắm nước nóng đã chuẩn bị sẵn, nơi rắc đầy những cánh hoa mà nàng đã dày công chăm sóc trong nhà kính.

Tiêu Sát ngồi xuống bồn tắm gỗ lớn, hơi nước mịt mù làm nhòa đi vẻ hung tợn thường ngày trên gương mặt hắn. Nhược Vy quỳ bên thành bồn, dùng khăn lụa mềm mại thấm nước, nhẹ nhàng lau lên bờ vai rộng lớn chi chít vết sẹo của hắn. Những ngón tay của nàng lướt qua từng vết sẹo, không có sự ghê tởm, chỉ có sự xót xa thầm kín.

Sự đụng chạm nhẹ nhàng như lông hồng lướt qua mặt hồ khiến cơ thể Tiêu Sát căng cứng. Hắn chưa từng được ai "hầu hạ" theo cách này. Trước đây, đó chỉ là những cuộc chiếm đoạt chóng vánh và thô bạo. Hắn bất ngờ chộp lấy cổ tay nàng, kéo mạnh một cái.

"Nhược Vy, nàng biết mình đang làm gì không?" Giọng hắn khàn đặc, dục vọng đã bắt đầu bốc cháy trong đôi mắt đen.

"Thiếp biết." Nhược Vy khẽ cắn môi, rồi bất chấp sự xấu hổ, nàng cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên vết sẹo dài nhất trên ngực hắn. "Thiếp muốn làm Vương gia vui."

Hành động chủ động này giống như một mồi lửa ném vào kho thuốc súng. Tiêu Sát gầm nhẹ một tiếng, không nhịn được nữa, hắn đứng phắt dậy, nước bắn tung tóe lên sàn đá. Hắn nhấc bổng nàng lên, để cơ thể ướt sũng của mình ép chặt vào lớp áo lụa mỏng manh của nàng, rồi bế xốc nàng về phía giường lớn.

Lần này, Nhược Vy không còn là kẻ bị động chịu trận. Khi hắn đè sụp xuống, nàng chủ động vòng tay qua cổ hắn, kéo hắn xuống sâu hơn. Nàng vụng về đáp lại những nụ hôn cuồng nhiệt, dùng sự mềm mại của mình để bao bọc lấy sự cứng rắn của hắn.

"Nàng học đâu ra mấy thứ này?" Tiêu Sát vừa thở dốc vừa tháo bỏ lớp lụa cuối cùng trên người nàng.

"Không cần học... chỉ cần nhìn Vương gia, thiếp liền muốn..." Nàng hổ thẹn không nói hết câu, nhưng hành động đôi chân thon dài chủ động quấn lấy eo hắn đã là câu trả lời rõ ràng nhất.

Sự thô bạo thường ngày của Tiêu Sát trong đêm nay dường như đã pha thêm một chút say đắm lạ kỳ. Hắn chiếm đoạt nàng bằng sức mạnh vũ bão, nhưng mỗi khi nàng thốt lên những tiếng rên rỉ ngọt ngào, hắn lại cúi xuống hôn ngấu nghiến như muốn nuốt chửng cả hơi thở của nàng. Sự tương phản giữa một Tiêu Sát hoang dã và một Nhược Vy đang cố gắng chủ động chiều chuộng tạo nên một trận hoan lạc nồng cháy chưa từng có.

Nàng chịu đựng những cú thúc mãnh liệt của hắn, không còn khóc lóc cầu xin mà là đón nhận với một niềm khao khát được lệ thuộc hoàn toàn. Đêm đó, trong căn phòng ngập tràn hương hoa nhài và mùi vị ái ân nồng đậm, Tiêu Sát nhận ra rằng, sự phục tùng của thể xác không thể sánh bằng sự dâng hiến của linh hồn. Đóa phù dung nhỏ bé này không còn sợ hắn nữa, nàng đang dùng chính sự mềm yếu của mình để thuần hóa con hổ dữ trong lòng hắn.

Khi mọi thứ lắng xuống, Tiêu Sát ôm chặt Nhược Vy trong lồng ngực đầy mồ hôi, hắn thì thầm vào tai nàng: "Nàng đã chủ động, thì cả đời này đừng hòng ta buông tay. Thẩm gia, hay bất cứ kẻ nào, cũng đừng hòng mang nàng đi khỏi ta."

Nhược Vy mỉm cười trong mệt mỏi, nàng biết mình đã thắng. Nàng không thắng bằng quyền lực, mà thắng bằng sự lệ thuộc đầy ngọt ngào vào người nam nhân này.