Sự chủ động của Nhược Vy ở chương trước đã hoàn toàn làm thay đổi thái độ của Tiêu Sát. Thay vì chỉ coi nàng là một đóa hoa trong lồng kính để giày vò mỗi đêm, hắn bắt đầu có một khao khát mới: muốn mang nàng đi chiếm lĩnh vùng đất này, muốn cả Bắc Cảnh thấy rằng nữ nhân của hắn không chỉ biết khóc.
Sáng hôm ấy, không khí trong vắt, nắng hanh vàng trải dài trên những cánh đồng tuyết tan. Tiêu Sát không đi doanh trại như thường lệ mà bước vào phòng, ném lên giường một bộ y phục cưỡi ngựa được may riêng: quần chẽn bằng da hươu mềm, áo chẽn lót lông hổ và đôi ủng da cao cổ.
"Thay đồ đi. Ta đưa nàng ra ngoài." Hắn nói gọn lỏn, nhưng ánh mắt nhìn nàng lại chứa đựng một sự hưng phấn kỳ lạ.
Nhược Vy nhìn bộ y phục lạ lẫm, có chút bỡ ngỡ: "Vương gia, thiếp không biết cưỡi ngựa..."
"Có ta ở đây, nàng không cần biết."
Khi nàng bước ra khỏi phủ, một con hắc mã cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn đang đứng đợi. Tiêu Sát một tay nhấc bổng Nhược Vy đặt lên lưng ngựa, rồi hắn nhanh chóng nhảy lên ngồi phía sau. Vòng tay to lớn của hắn vòng qua eo nàng, nắm chặt lấy dây cương, khiến Nhược Vy hoàn toàn nằm lọt thỏm trong lồng ngực vững chãi của nam nhân.
"Giá!"
Con ngựa phi nước đại, vượt qua cổng thành, hướng về phía thảo nguyên bao la. Nhược Vy sợ hãi nhắm nghiền mắt, gió lạnh tạt vào mặt khiến nàng run rẩy, nhưng ngay lập tức, Tiêu Sát kéo nàng tựa sát vào ngực mình, lớp áo lông hổ của hắn che chắn mọi cơn gió dữ.
"Mở mắt ra nhìn đi, Nhược Vy!" Tiêu Sát gầm nhẹ bên tai nàng. "Đây là giang sơn của ta, cũng là nhà của nàng."
Nhược Vy từ từ mở mắt. Trước mắt nàng là một vùng thảo nguyên mênh mông bát ngát, cỏ khô bắt đầu đâm chồi dưới lớp tuyết mỏng, xa xa là những ngọn núi phủ tuyết trắng xóa hùng vĩ. Sự tự do này là thứ mà nàng chưa bao giờ có được khi còn ở Thẩm gia. Nàng hít một hơi thật sâu, mùi cỏ cháy và mùi gió tuyết khiến lồng ngực nàng căng tràn sức sống.
"Đẹp quá..." Nàng thốt lên, lần đầu tiên nở một nụ cười rạng rỡ kể từ khi gả về đây.
Tiêu Sát nhìn nụ cười ấy qua hình phản chiếu của nắng, tim hắn thắt lại. Hắn không kìm lòng được, ghì chặt lấy eo nàng, khiến cơ thể nàng dán chặt vào sự cứng rắn của hắn ngay trên lưng ngựa đang phi nước đại. Sự rung chuyển của con ngựa tạo nên những va chạm đầy ám muội. Nhược Vy đỏ mặt, cảm nhận được sự biến hóa của nam nhân phía sau.
"Vương gia... đang ở ngoài trời..." Nàng lí nhí.
"Ở đây không ai dám nhìn chúng ta." Tiêu Sát cười ngông cuồng. Hắn cho ngựa chạy chậm lại rồi dừng hẳn bên một lạch nước nhỏ đã tan băng. Hắn bế nàng xuống, nhưng không đặt nàng lên mặt đất mà ép nàng vào thân một cây cổ thụ già cỗi.
Trong không gian rộng lớn giữa trời và đất, Tiêu Sát không thể kìm nén được dục vọng chiếm hữu đang bùng cháy. Hắn thô bạo vén lớp áo da hươu của nàng lên. Sự tương phản giữa làn da trắng ngần của nàng và lớp vỏ cây xù xì, giữa cái lạnh của không khí và cái nóng rực từ lòng bàn tay hắn tạo nên một cảm giác kích thích cực hạn.
"Nhược Vy, nàng có thấy không? Trời đất này là của ta, và nàng cũng vậy."
Hắn chiếm đoạt nàng ngay tại đó, dưới bóng cây cổ thụ. Mỗi cú thúc mạnh mẽ của hắn hòa cùng tiếng gió xào xạc trên thảo nguyên. Nhược Vy nức nở, đôi tay bám chặt vào bả vai hắn, đôi chân quấn quýt lấy vòng eo săn chắc. Sự tự do của thảo nguyên dường như đã lây lan sang cả nàng, khiến nàng không còn kìm nén mà bật ra những tiếng rên rỉ ngọt ngào, bay bổng giữa tầng không.
Tuy nhiên, giữa lúc cuộc hoan lạc đang lên đến đỉnh điểm, con hắc mã bỗng hí vang một tiếng đầy cảnh giác. Tiêu Sát ngay lập tức khựng lại, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng nhìn về phía bụi cây rậm rạp cách đó không xa. Một mũi tên xé gió lao thẳng về phía họ.
Tiêu Sát phản ứng nhanh như chớp, hắn xoay người, một tay ôm chặt Nhược Vy che chắn, tay kia rút thanh đoản đao bên hông gạt phắt mũi tên rơi xuống đất.
"Kẻ nào?" Hắn gầm lên, sát khí tỏa ra ngút trời.
Từ trong bóng tối, một nhóm người mặc đồ đen, bịt mặt lao ra. Đây không phải là binh sĩ bình thường, mà là sát thủ chuyên nghiệp. Nhược Vy hoảng sợ tột độ, áo quần còn chưa kịp chỉnh tề đã phải đối mặt với lằn ranh sinh tử. Tiêu Sát siết chặt nàng trong tay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn lũ người đang bao vây.
"Muốn chạm vào người của ta? Các ngươi tìm nhầm chỗ rồi."