Tiếng rít của mũi tên xé toạc bầu không khí yên bình của thảo nguyên, báo hiệu một cuộc săn đuổi tàn khốc bắt đầu. Tiêu Sát đứng sừng sững trước thân cây cổ thụ, một tay ôm chặt Nhược Vy vào lòng, tay kia nắm chặt thanh đoản đao nạm ngọc. Nhược Vy vẫn còn chưa kịp cài lại những nút thắt trên áo, cơ thể mỏng manh run rẩy kịch liệt dưới lớp áo choàng lông cáo, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi. Nàng vốn chỉ là một đóa hoa trong lồng kính, chưa bao giờ đối diện với sát khí trần trụi của những lưỡi kiếm vấy máu.
“Nép vào sau lưng ta!” Tiêu Sát ra lệnh, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực.
Nhóm sát thủ gồm sáu kẻ bịt mặt nhanh chóng tản ra thành hình bán nguyệt, bao vây lấy họ. Chúng không nói một lời, đồng loạt tuốt kiếm lao tới. Tiêu Sát gầm lên một tiếng như mãnh hổ xuất sơn, hắn đẩy Nhược Vy dựa sát vào thân cây để hạn chế góc tấn công của kẻ địch, rồi lao lên đối đầu.
Những tiếng kim loại va chạm "keng keng" vang lên chói tai giữa thảo nguyên hoang vắng. Tiêu Sát chiến đấu với một phong thái dã tính và tàn bạo. Hắn không có những chiêu thức đẹp mắt của võ học kinh thành, từng đường đao của hắn đều nhắm thẳng vào những điểm yếu chí mạng: cổ họng, tim và khớp xương. Máu bắn tung tóe lên lớp tuyết trắng dưới chân, mùi tanh nồng xộc vào mũi Nhược Vy khiến nàng muốn nôn mửa, nhưng nàng chỉ biết bịt chặt miệng để không thét lên.
Trong lúc hỗn loạn, một tên sát thủ vòng ra phía sau, vung kiếm nhắm thẳng vào lưng Nhược Vy.
“Vương gia!” Nhược Vy thảng thốt kêu lên.
Tiêu Sát phản ứng nhanh như chớp, hắn không kịp thu đao về che chắn, trực tiếp dùng cánh tay trái bọc da hươu của mình đỡ lấy nhát kiếm. Lưỡi kiếm sắc lẹm cắt đứt lớp da, rạch một đường dài trên cánh tay hắn, máu tươi tuôn ra nhuộm đỏ lớp lót lông thú. Hắn dường như không cảm thấy đau đớn, tay phải xoay ngược đoản đao, đâm thẳng vào lồng ngực kẻ vừa tấn công, rồi đạp văng xác hắn ra xa.
Chỉ trong chớp mắt, năm kẻ đã nằm gục dưới chân hắn. Kẻ cuối cùng thấy tình thế không ổn, định quay đầu chạy trốn nhưng Tiêu Sát đã ném mạnh thanh đoản đao trúng giữa lưng hắn. Tiếng gào thét thảm thiết bị dập tắt bởi tiếng gió bấc bắt đầu nổi lên dữ dội.
Trời đất bỗng chốc tối sầm lại. Những đám mây đen kịt kéo đến, che khuất chút nắng tàn của buổi chiều. Một trận bão tuyết – thứ đặc sản chết người của biên thùy – đang ập tới.
“Chúng ta phải đi ngay, bão tuyết sẽ chôn vùi tất cả.” Tiêu Sát quay lại, hơi thở dốc nặng nề. Cánh tay hắn vẫn đang chảy máu, nhưng ánh mắt hắn khi nhìn Nhược Vy đã dịu lại đôi chút.
Hắn bế thốc nàng lên con hắc mã đang bồn chồn hí vang. Gió tuyết bắt đầu gào thét, tầm nhìn chỉ còn chưa đầy vài thước. Con ngựa phi nước đại trong mù mịt, bản năng sinh tồn của loài thú dẫn dắt chúng tìm về phía những vách đá nhô ra. Sau gần nửa canh giờ vật lộn với cơn bão, Tiêu Sát tìm thấy một hang đá hẹp nằm ẩn mình sau một rặng thông già.
Vừa vào trong hang, Tiêu Sát đặt Nhược Vy xuống một góc khô ráo rồi đổ sụp xuống cạnh nàng. Vết thương trên tay hắn do không được băng bó kịp thời, cộng với cái lạnh thấu xương đã bắt đầu sưng tấy.
“Vương gia! Người chảy nhiều máu quá...” Nhược Vy hốt hoảng, đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy cầm lấy cánh tay hắn.
“Chút vết thương nhỏ, không chết được.” Tiêu Sát cười khẩy, gương mặt hắn tái nhợt dưới ánh sáng lờ mờ nhưng khí thế vẫn không giảm.
Nhược Vy không nghe lời hắn. Nàng dứt khoát xé một dải lụa dài từ lớp áo lót mỏng manh của mình. Nàng run rẩy lau đi những vết máu đông lại, rồi dùng nước từ bình rượu nhỏ bên hông Tiêu Sát để rửa vết thương. Nhìn thấy vết cắt sâu thấy tận xương, nước mắt Nhược Vy trào ra. Nàng cẩn thận băng bó cho hắn, động tác vô cùng nhẹ nhàng như sợ làm hắn đau.
Tiêu Sát lẳng lặng quan sát nàng. Hắn vốn coi nữ nhân chỉ là công cụ giải khuây hoặc kẻ phục tùng, nhưng khoảnh khắc nhìn đóa phù dung kinh thành đang tỉ mẩn chăm sóc vết thương cho mình giữa hang đá lạnh lẽo, một thứ cảm xúc kỳ lạ nảy sinh trong lòng vị tướng quân sắt đá.
Bão bên ngoài rít gào, hơi lạnh bắt đầu luồn vào sâu trong hang. Cả hai người đều ướt sũng và lạnh giá. Tiêu Sát biết nếu không giữ ấm, Nhược Vy sẽ không qua khỏi đêm nay. Hắn vươn cánh tay không bị thương, kéo nàng vào lòng.
“Lại đây, nếu không muốn đông cứng thành đá.”
Nhược Vy nép sát vào ngực hắn. Hơi ấm từ cơ thể vạm vỡ của Tiêu Sát như một lò sưởi cứu mạng. Trong bóng tối của hang đá, hơi thở của họ hòa quyện vào nhau. Mùi máu nhàn nhạt, mùi rượu mạnh và hương thơm hoa nhài từ tóc Nhược Vy tạo nên một không gian đặc quánh dục vọng và sự sinh tồn.
Khi nỗi sợ chết dần qua đi, bản năng chiếm hữu của mãnh thú lại trỗi dậy. Tiêu Sát nhìn xuống khuôn mặt nhỏ nhắn đang áp sát ngực mình, đôi môi nàng tái nhợt vì lạnh nhưng vẫn đầy mê hoặc. Hắn bất ngờ nâng cằm nàng lên, trao cho nàng một nụ hôn nồng cháy. Nụ hôn này không có sự thô bạo của sự trừng phạt, mà mang theo sự khao khát khẳng định sự sống sau khi vừa đi qua ranh giới sinh tử.
“Nhược Vy... nàng sợ ta, hay sợ cái chết?” Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc.
“Thiếp sợ mất ngài...” Nhược Vy nức nở, đôi tay bám chặt vào lớp trung y đẫm máu của hắn.
Câu trả lời ấy làm nổ tung sự kiềm chế cuối cùng của Tiêu Sát. Ngay giữa hang đá hoang vu, trên nền đất cứng và lạnh, hắn một lần nữa chiếm đoạt nàng. Nhưng đêm nay, sự chiếm đoạt mang một sắc thái hoàn toàn khác. Hắn dùng thân thể nóng rực của mình để che chắn cho nàng, dùng sự thô dã mãnh liệt để xua tan cái lạnh lẽo của tử thần đang rình rập bên ngoài.
Nhược Vy đón nhận hắn trong sự lệ thuộc tuyệt đối. Mỗi cú thúc của hắn khiến nàng cảm thấy sự sống đang rần rần chạy trong huyết quản. Nàng không còn trốn tránh, mà chủ động quấn lấy hắn, tìm kiếm sự an ủi trong sự chiếm hữu tàn khốc của người đàn ông này. Giữa tiếng gầm thét của bão tuyết, tiếng rên rỉ của Nhược Vy trở nên nhỏ bé nhưng đầy sức sống, minh chứng cho một tình yêu nảy mầm từ máu và sự thô bạo.
Khi bình minh hé rạng, bão tuyết cũng dần tan. Tiêu Sát ôm chặt Nhược Vy trong vòng tay, dùng tấm áo choàng lông hổ bao bọc lấy cả hai. Hắn nhìn ra cửa hang, ánh mắt sắt đá giờ đây đã có thêm một phần mềm mỏng dành riêng cho người nữ tử đang say ngủ trong lòng. Hắn biết, kể từ sau trận giông bão này, đóa phù dung của hắn đã thực sự đâm rễ sâu vào mảnh đất khô cằn của Bắc Cảnh.