MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiếm Hữu Thân XácChương 1: CÔ ĐƠN GẶP CÔ ĐƠN

Chiếm Hữu Thân Xác

Chương 1: CÔ ĐƠN GẶP CÔ ĐƠN

349 từ · ~2 phút đọc

Quán bar nằm sâu trong hẻm nhỏ, không gian đặc quánh mùi khói thuốc và thứ âm nhạc Jazz chậm buồn đến mức người ta muốn chìm nghỉm. Minh ngồi đó, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên thành ly whiskey đã tan hết đá. Cậu không tìm rượu, cậu tìm một sự kết nối nào đó để lấp đầy cái hốc rỗng to hoác trong ngực mình.

Rồi Khải xuất hiện.

Hắn không bước vào như một vị khách, hắn bước vào như một kẻ làm chủ không gian. Ánh mắt Khải sắc lạnh, mang theo vẻ bất cần của một kẻ đã nếm đủ mọi sự bạc bẽo trên đời. Hắn ngồi xuống ghế bên cạnh Minh, không một lời chào hỏi, chỉ lẳng lặng gọi một ly Gin không đá.

Họ không nói gì suốt mười phút. Nhưng không khí giữa hai người dường như đặc lại, rung cảm từ những phân tử nhỏ nhất.

“Cậu có mùi của sự cô đơn,” Khải lên tiếng, giọng trầm đục, dội thẳng vào màng nhĩ Minh.

Minh quay sang. Trong ánh sáng lờ mờ của ánh đèn neon đỏ quạch, ánh mắt họ chạm nhau. Đó không phải là cái nhìn tán tỉnh thông thường. Đó là sự nhận diện của hai loài thú hoang đang bị thương, nhận ra đồng loại giữa đám đông ồn ã.

“Anh cũng vậy thôi,” Minh đáp, khóe môi khẽ nhếch, một nụ cười nửa vời nhưng đôi mắt thì đầy rẫy sự mong cầu.

Khải không cười. Hắn vươn tay, những ngón tay thô ráp khẽ lướt qua mu bàn tay của Minh. Chỉ là một cái chạm nhẹ, nhưng một luồng điện xẹt qua khiến Minh run rẩy. Đó là lần đầu tiên sau nhiều năm, cậu cảm thấy mình thực sự tồn tại.

“Đi không?” Khải hỏi ngắn gọn.

Minh không hỏi “đi đâu”. Cậu đứng dậy, bỏ lại ly rượu nhạt nhẽo. Cậu biết, từ khoảnh khắc này, cuộc đời mình sẽ rẽ sang một hướng khác—một hướng mà cậu sẽ sẵn sàng thiêu rụi bản thân để sưởi ấm cho người đàn ông xa lạ này.