Một tuần sau đó, Minh không còn thiết tha việc trở về căn phòng trọ nhỏ bé của mình. Mỗi khi tan làm, đôi chân cậu tự động dẫn lối đến căn hộ của Khải.
Mối quan hệ này lớn dần lên trong bóng tối của phòng ngủ và những lần cởi bỏ quần áo. Khải là một kẻ ái kỷ điển hình, hắn thích ngắm nhìn sự phục tùng trong mắt Minh. Hắn yêu cầu Minh phải thay đổi kiểu tóc, phải mặc những chiếc sơ mi lụa mà hắn mua – những thứ khiến Minh trông như một món đồ trưng bày tinh xảo trong lồng kính của hắn.
"Tại sao anh lại muốn tôi ở đây mỗi đêm?" – Minh hỏi khi đang ngồi trên đùi Khải, những ngón tay của Khải đang mơn trớn dọc sống lưng cậu, một sự đụng chạm vừa dịu dàng vừa như đang kiểm soát.
Khải dừng tay, mắt hắn tối sầm lại, hắn siết eo Minh mạnh đến mức cậu phải khẽ rên lên vì đau: "Vì em im lặng. Vì em chịu đựng được tôi. Và vì... tôi không cho phép em đi đâu cả."
Kịch tính bắt đầu nhen nhóm khi Minh nhận ra mình đang dần đánh mất cái tôi. Cậu bắt đầu nói dối bạn bè, bỏ qua các cuộc gọi từ gia đình chỉ để chờ đợi một cái gật đầu của Khải. Tình cảm của Minh không còn là sự rung động đơn thuần, nó đã chuyển hóa thành một loại đức tin mù quáng. Cậu tình nguyện dâng hiến mọi thứ, từ thời gian đến lòng tự tôn, chỉ để đổi lấy những phút giây ngắn ngủi được Khải vỗ về trong bóng tối.
Sự "vượt giới hạn" ở chương này chính là việc Minh cho phép Khải bước chân vào việc kiểm soát cuộc đời mình, bắt đầu một chuỗi ngày hy sinh đến kiệt cùng.