Tiếng mưa xối xả dội xuống mái hiên biệt thự Phó gia, tạo nên những âm thanh khô khốc, vỡ vụn như tâm trạng của Thẩm Nhược Vũ lúc này. Căn phòng thờ chìm trong sắc xám xịt của buổi hoàng hôn cuối thu, chỉ có vài ngọn nến le lói soi rõ bóng dáng mảnh mai của cô đang quỳ lặng lẽ trên thảm. Hôm nay tròn một năm ngày mất của Phó Kính Văn. Cô mặc chiếc váy lụa đen ôm sát lấy bờ vai gầy, mái tóc dài buông xõa che đi gương mặt hốc hác vì mất ngủ.
"Kính Văn, anh có lạnh không?" – Nhược Vũ thì thầm, ngón tay run rẩy vuốt ve tấm ảnh thờ. Gương mặt người đàn ông trong ảnh vẫn hiền từ như thế, nụ cười dịu dàng như gió mùa xuân, người đã từng hứa sẽ che chở cho cô suốt đời nhưng lại lỗi hẹn vào một ngày mưa tầm tã năm ngoái.
Một tia chớp rạch ngang bầu trời, ánh sáng trắng xanh chiếu rọi vào đại sảnh vắng lặng. Ngay sau đó là tiếng cửa lớn bị đẩy mạnh, tiếng bản lề rít lên khô khốc. Một luồng gió lạnh mang theo hơi nước ẩm ướt tràn vào, thổi tắt những ngọn nến trên bàn thờ, bỏ mặc Nhược Vũ trong bóng tối đặc quánh. Cô giật mình xoay người lại, trái tim đập liên hồi vì một linh cảm lạ kỳ.
Trong bóng tối lập lờ, một bóng người cao lớn đứng sừng sững nơi bậu cửa. Toàn thân người đó ướt đẫm, nước mưa chảy dài từ lọn tóc xuống đôi vai rộng, tạo thành một vũng nước nhỏ dưới chân. Dưới ánh chớp tiếp theo, Nhược Vũ sững sờ đến mức hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Gương mặt ấy, khung xương hàm cương nghị ấy, và cả đôi mắt sâu thẳm nhìn cô đầy u uất...
"Kính... Kính Văn? Anh về rồi sao?" – Cô thảng thốt gọi tên chồng, đôi chân vốn đã tê cứng vì quỳ lâu bỗng dưng có thêm sức mạnh. Nhược Vũ loạng choạng lao về phía bóng người ấy, cô không còn tâm trí để suy xét xem đây là người hay ma, chỉ biết rằng nỗi nhớ nhung điên cuồng suốt 365 ngày qua đã đánh bại mọi lý trí.
Cô đâm sầm vào lồng ngực ấy, đôi bàn tay nhỏ bé ôm chặt lấy tấm lưng rộng của người đàn ông. "Em biết anh sẽ không bỏ em mà... Đừng đi nữa, xin anh đừng đi..."
Thế nhưng, cảm giác ấm áp, dịu dàng mà cô hằng mong đợi không xuất hiện. Lồng ngực này cứng như đá tảng, nóng hổi một cách lạ thường, và ẩn chứa một sức mạnh bạo liệt khiến cô thấy ngột ngạt. Mùi hương gỗ đàn hương thanh tao của Kính Văn giờ đây bị thay thế bằng mùi thuốc lá bạc hà nồng đậm và hương vị của mưa bão. Một bàn tay to lớn, thô ráp bất chợt siết chặt lấy eo cô, kéo mạnh cơ thể cô áp sát vào thân thể nam tính đang tỏa ra hơi nóng rực lửa kia.
"Nhìn cho kỹ đi, chị dâu."
Một giọng nói trầm đục, mang theo chút khàn khàn và cả sự chế giễu lạnh lùng vang lên ngay sát vành tai cô. Nhược Vũ bàng hoàng ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ cố gắng thích nghi với bóng tối. Người đàn ông trước mặt cô không có lấy một nét nhu hòa của chồng cô. Đôi mắt anh ta rực cháy một ngọn lửa chiếm hữu, sự sắc sảo của một kẻ đi săn đang nhìn ngắm con mồi tội nghiệp.
"Phó... Phó Kính Thần?" – Nhược Vũ lắp bắp, toàn thân run rẩy như chiếc lá trước gió. Cô muốn lùi lại, nhưng vòng tay của người đàn ông giống như gông xiềng, càng vùng vẫy anh ta càng siết chặt.
"Anh trai tôi đã nằm dưới lớp đất lạnh một năm rồi, chị dâu thân mến." – Kính Thần cúi sát xuống, hơi thở nóng rẫy phả lên đôi môi đang tái nhợt của cô. "Người đang đứng đây, người đang để cho chị ôm, và cũng là người chị đang dùng cơ thể này để sưởi ấm... là tôi."
Sự thật phũ phàng như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, Nhược Vũ cảm thấy nhục nhã vô ngần. Cô đã ôm kẻ thù của chồng mình – đứa em trai ngỗ ngược đã bị trục xuất khỏi gia tộc từ nhiều năm trước, kẻ mà Kính Văn lúc sinh thời luôn nhắc đến bằng sự lo âu. Kính Thần không để cô kịp phản kháng, anh ta đưa ngón tay cái lên, miết mạnh lên làn da mịn màng nơi cổ cô, rồi dần dần di chuyển lên cánh môi mọng đang hé mở vì kinh ngạc.
"Chị vẫn đẹp y như trong những bức họa tôi vẽ." – Anh ta thì thầm, ánh mắt tối sầm lại. "Nhưng có vẻ như một năm góa bụa đã khiến chị quên mất cảm giác được đàn ông chạm vào rồi nhỉ?"
Sự va chạm mang tính xâm lược ấy khiến một dòng điện tê dại chạy dọc sống lưng Nhược Vũ. Cô cảm nhận được nhịp tim dồn dập của anh ta đang đập ngay sát lồng ngực mình, mạnh mẽ và đầy bản năng. Không gian phòng thờ vốn tôn nghiêm nay lại tràn ngập một bầu không khí đặc quánh, ám muội và đầy tội lỗi. Kính Thần không buông tha cho cô, anh ta ép cô vào bức tường lạnh lẽo bên cạnh bàn thờ, dùng hơi ấm cơ thể mình vây hãm cô hoàn toàn.
Trong khoảnh khắc ấy, Nhược Vũ cảm thấy mình như rơi vào một cơn hoang tưởng đáng sợ. Gương mặt trước mắt là của người chồng quá cố, nhưng hơi thở và sự chiếm đoạt này lại thuộc về một người đàn ông khác. Sự cấm kỵ giống như một liều thuốc độc bọc đường, bắt đầu len lỏi vào huyết quản, khiến cô vừa sợ hãi, vừa không thể cưỡng lại sức hút tàn nhẫn phát ra từ kẻ mang danh em chồng này.
"Buông tôi ra..." – Tiếng khóc của cô bị nuốt chửng khi Kính Thần cúi xuống, nụ hôn của anh ta không mang theo sự an ủi, mà là một vết cắn đánh dấu chủ quyền, cay đắng và nồng cháy đến xé lòng. Đêm giỗ đầu của Phó Kính Văn, thay vì sự yên bình, lại là sự khởi đầu cho một chuỗi những ngày tháng sa ngã trong vòng tay tội lỗi của kẻ thay thế hoàn hảo.