Ánh nắng ban mai yếu ớt của ngày hậu tang lễ lọt qua khe rèm, đậu trên gương mặt nhợt nhạt của Thẩm Nhược Vũ. Cô bừng tỉnh, mồ hôi lạnh thấm đẫm chiếc váy lụa đen vẫn chưa kịp thay từ đêm qua. Cảm giác tê dại trên cánh môi và sức nặng từ vòng tay rắn chắc của Phó Kính Thần vẫn còn hiện hữu chân thực đến mức cô giật mình nhìn quanh, lo sợ kẻ đó vẫn đang lẩn khuất đâu đó trong bóng tối của căn phòng ngủ này.
Căn biệt thự Phó gia vốn tĩnh lặng như một lăng tẩm, nay bỗng trở nên ngột ngạt bởi hơi thở của một người đàn ông lạ mà quen. Nhược Vũ bước xuống giường, đôi chân run rẩy bước đến gương trang điểm. Trên cổ cô, một vết đỏ mờ nhạt vẫn còn đọng lại – minh chứng cho nụ hôn đầy tính xâm lược đêm qua. Cô vội vàng kéo cao cổ áo, cố gắng dùng phấn che đi dấu vết tội lỗi ấy, nhưng tâm hồn cô thì không cách nào che đậy nổi sự bàng hoàng.
Khi Nhược Vũ bước xuống đại sảnh, mùi hương của trà Earl Grey và mùi thuốc lá bạc hà lại một lần nữa bao vây lấy cô. Phó Kính Thần đang ngồi ở vị trí của anh trai mình, trên tay là bản di chúc cũ của Phó Kính Văn. Anh ta đã thay một bộ âu phục màu xám tro, mái tóc cắt gọn lộ ra vầng trán cao đầy ngạo mạn. So với sự ôn nhu như ngọc của Kính Văn, Kính Thần giống như một thanh kiếm sắc bén đã rút ra khỏi bao, đầy sát khí và quyền lực.
"Chị dâu dậy muộn hơn tôi tưởng." – Kính Thần không ngẩng đầu, giọng nói trầm thấp của anh ta khiến không khí trong phòng như cô đọng lại.
Nhược Vũ đứng khựng lại ở bậc cầu thang cuối cùng, bàn tay siết chặt lấy thành vịn gỗ. "Anh tại sao lại ở đây? Tôi nhớ anh trai anh đã nói... anh không bao giờ được phép bước chân vào ngôi nhà này nữa."
Kính Thần bật cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh ta đứng dậy, từng bước chậm rãi tiến về phía cô. Chiều cao vượt trội và bờ vai rộng của anh ta tạo thành một bóng đen bao trùm lấy cô gái nhỏ bé. "Anh trai tôi là một người lương thiện, nhưng đáng tiếc, anh ta lại quá ngây thơ. Anh ta nghĩ rằng một tờ giấy trục xuất có thể ngăn cản tôi sao?"
Anh ta dừng lại ngay trước mặt cô, khoảng cách gần đến mức Nhược Vũ có thể ngửi thấy mùi xà phòng nam tính pha lẫn hương trà từ hơi thở của anh. Kính Thần đưa tay lên, không phải để chạm vào cô mà là để giơ bản di chúc ra trước mắt Nhược Vũ.
"Anh trai chị đã thế chấp căn biệt thự này cho tập đoàn của tôi từ hai năm trước để cứu vãn công ty mỹ thuật của chị. Hiện tại, tôi là chủ nhân thực sự của nơi này. Kể cả căn phòng chị đang ngủ, và cả... chị nữa."
Nhược Vũ tái mặt, đôi mắt mở to đầy vẻ không tin nổi. "Anh nói dối! Kính Văn chưa bao giờ nhắc đến chuyện này."
"Vì anh ta muốn đóng vai một người chồng hoàn hảo." – Kính Thần ghé sát vào tai cô, giọng nói thì thầm như một lời nguyền rủa ngọt ngào. "Nhưng tôi thì khác. Tôi thích sự sòng phẳng. Chị có hai lựa chọn: Một là dọn ra khỏi đây trong vòng một tiếng nữa với hai bàn tay trắng. Hai là... ở lại đây, tiếp tục làm bà chủ của Phó gia, nhưng dưới sự giám hộ của tôi."
"Giám hộ?" – Nhược Vũ nghẹn ngào. "Anh định làm gì?"
Kính Thần bất ngờ vươn tay, những ngón tay dài và ấm nóng chạm nhẹ vào dái tai cô, khiến Nhược Vũ rùng mình run rẩy. Ánh mắt anh ta không giấu diếm sự thèm khát đã kìm nén suốt nhiều năm qua. "Làm những việc mà một người chồng nên làm. Tôi không ngại đóng vai kẻ thay thế, miễn là chị phải ngoan ngoãn."
Sự sỉ nhục trào dâng khiến Nhược Vũ mất kiểm soát, cô giơ tay định tát vào gương mặt ngạo mạn kia, nhưng Kính Thần đã nhanh hơn. Anh ta nắm chặt lấy cổ tay cô, ép cô lùi sát vào bức tường lạnh lẽo của đại sảnh. Sự va chạm giữa làn da mềm mại của cô và lớp vải âu phục thô ráp của anh ta tạo nên một sức căng kinh người.
"Đừng dùng đôi bàn tay đã từng vuốt ve anh ta để đánh tôi." – Ánh mắt Kính Thần tối sầm lại, chứa đựng một sự ghen tuông điên cuồng. Anh ta cúi thấp xuống, ép sát cơ thể mạnh mẽ của mình vào đường cong mềm mại của cô, buộc cô phải cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của một thực thể sống đầy bản năng ngay trước mặt mình. "Nhược Vũ, chị biết không? Mỗi lần nhìn thấy hai người hạnh phúc, tôi đều muốn phá nát tất cả. Bây giờ anh ta chết rồi, chị không còn ai để nương tựa ngoài kẻ ác ma này đâu."
Hơi thở của Nhược Vũ trở nên dồn dập, lồng ngực phập phồng vì uất ức và một loại cảm giác lạ lẫm mà cô không dám thừa nhận. Sự hiện diện của Kính Thần quá mạnh mẽ, nó xóa sạch sự thanh tịnh thường ngày của cô, thay thế bằng một loại khao khát hoang dại và tội lỗi.
"Tôi... tôi sẽ không bao giờ phục tùng anh." – Cô nghiến răng, nhưng giọng nói lại run rẩy phản bội lại ý chí của chính mình.
Kính Thần không đáp lại bằng lời nói. Anh ta buông cổ tay cô ra, nhưng lại chuyển sang ôm lấy gáy cô, kéo đầu cô tựa lên vai mình. Một cái ôm mang đầy tính sở hữu, chặt đến mức cô có thể cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ của anh xuyên qua lớp vải áo.
"Chị sẽ làm vậy thôi. Vì căn biệt thự này là hơi thở của chị, và vì... sâu thẳm trong lòng, chị cũng muốn biết cảm giác khi được một kẻ 'không phải Kính Văn' chạm vào là thế nào, đúng không?"
Nụ hôn trừng phạt lại rơi xuống, lần này nồng cháy và dài hơn cả đêm qua. Nó không chỉ là sự chiếm đoạt thể xác, mà còn là sự chiếm đoạt tâm trí. Nhược Vũ thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão lớn, chỉ có thể bám chặt vào kẻ đang dày vò mình để không bị nhấn chìm. Sự cấm kỵ bắt đầu kết thành một cái kén bền vững, nhốt hai linh hồn vào một trò chơi vương quyền đầy dục vọng và nước mắt.
Sáng hôm đó, bản hợp đồng "giám hộ" đã được ký bằng những giọt nước mắt và nụ hôn mang vị đắng. Thẩm Nhược Vũ chính thức bước vào một địa ngục mang tên "vòng tay của em chồng", nơi mà mỗi hơi thở đều là sự phản bội lại người quá cố, nhưng cũng là sự thức tỉnh của một bản năng đã bị kìm nén từ lâu.