MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiếm Lấy Chị DâuChương 3

Chiếm Lấy Chị Dâu

Chương 3

1,216 từ · ~7 phút đọc

Căn phòng thay đồ rộng lớn của Phó gia tràn ngập mùi hương của các loại nước hoa đắt tiền, nhưng Thẩm Nhược Vũ lại thấy nó ngột ngạt như một lồng giam phủ đầy nhung lụa. Cô đứng trước gương, nhìn trân trân vào người phụ nữ trong đó. Chiếc váy dạ hội màu đỏ rượu vang bằng lụa cao cấp ôm sát lấy những đường cong thanh mảnh, cổ áo khoét sâu vừa đủ để lộ xương quai xanh tinh tế nhưng lại quá táo bạo so với phong cách kín đáo thường ngày của cô.

"Anh ta sẽ không bao giờ để chị mặc màu này."

Giọng nói của Phó Kính Thần vang lên từ phía cửa. Anh ta đã thay một bộ tuxedo đen tuyền, vóc dáng cao lớn che khuất cả ánh sáng từ hành lang hắt vào. Kính Thần bước đến sau lưng cô, đôi bàn tay to lớn đặt lên đôi vai trần của Nhược Vũ. Cảm giác lạnh lẽo từ những ngón tay anh chạm vào làn da nóng hổi khiến cô khẽ rùng mình.

"Màu trắng quá thuần khiết, nó không hợp với sự dối trá đang diễn ra trong ngôi nhà này." – Kính Thần cúi xuống, môi anh sượt nhẹ qua vành tai cô, hơi thở nồng nàn vị rượu vang đỏ mà anh vừa nhấp môi dưới lầu. "Đỏ là màu của máu, của sự khao khát... và của tội lỗi."

"Anh muốn tôi đi cùng anh đến bữa tiệc của giới thượng lưu để làm gì?" – Nhược Vũ cố gắng giữ giọng bình tĩnh, dù nhịp tim đang đập loạn xạ dưới lớp vải lụa mỏng manh. "Họ đều biết tôi là vợ của Kính Văn. Anh không sợ miệng lưỡi thế gian sao?"

Kính Thần bật cười, những ngón tay anh bắt đầu di chuyển chậm rãi xuống dọc sống lưng cô, mỗi nơi đi qua đều để lại một cảm giác tê dại như bị điện giật. "Tôi chưa bao giờ quan tâm đến người sống, nói gì đến những kẻ thích buôn chuyện. Tôi muốn họ thấy rằng, những gì thuộc về Phó Kính Văn, giờ đây đều mang họ của Phó Kính Thần."

Nói rồi, anh xoay người cô lại, ép cô đối diện với ánh mắt rực lửa của mình. Một tay anh siết chặt eo cô, tay kia nâng cằm cô lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào gương mặt giống hệt chồng mình nhưng mang thần thái của một ác ma. "Tối nay, chị không phải là bà góa của Phó gia. Chị là người phụ nữ của tôi. Nếu chị dám gọi nhầm tên một lần nữa, tôi sẽ không chắc mình sẽ làm gì chị ngay giữa bữa tiệc đâu."

Chiếc xe Bentley đen sang trọng đỗ trước sảnh khách sạn năm sao. Khi Kính Thần bước xuống và vòng qua mở cửa cho Nhược Vũ, hàng loạt ánh đèn flash của phóng viên và những ánh mắt tò mò của giới thượng lưu đổ dồn về phía họ. Tiếng xì xào bắt đầu vang lên như tiếng sóng ngầm.

"Đó chẳng phải là vợ của Phó tổng quá cố sao?" "Người đàn ông đi cùng cô ta... giống Phó Kính Văn đến mức đáng sợ!" "Là Phó Kính Thần, đứa em trai bị trục xuất đã trở về."

Nhược Vũ cảm thấy mặt mình nóng bừng vì hổ thẹn. Cô định rụt tay lại khỏi cánh tay vững chãi của Kính Thần, nhưng anh đã nhanh hơn, bàn tay anh bao trọn lấy tay cô, siết chặt như một lời cảnh báo. Anh nghiêng đầu, kề sát môi vào tóc cô, tạo nên một tư thế vô cùng thân mật trong mắt người ngoài.

"Đừng cúi đầu." – Anh ra lệnh, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực. "Chị càng trốn tránh, họ càng nghĩ chị đang vụng trộm. Hãy ngẩng cao đầu, vì chị đang đứng cạnh người đàn ông quyền lực nhất đêm nay."

Suốt bữa tiệc, Kính Thần không rời Nhược Vũ nửa bước. Anh dẫn cô qua những vòng tròn xã giao, giới thiệu cô bằng một danh xưng mập mờ: "Người thân cận nhất của tôi". Những cái chạm tay vô tình trên eo, những nụ cười bí hiểm anh dành cho cô khiến mọi người xung quanh vừa kinh ngạc vừa nảy sinh những suy đoán đầy dục vọng.

Trong không gian sang trọng với tiếng nhạc jazz du dương và mùi champagne thơm nồng, Nhược Vũ thấy mình bị cuốn vào một trò chơi thao túng cảm xúc. Mỗi khi cô có ý định rời xa anh để hít thở, Kính Thần lại kéo cô trở lại bằng một cái ôm eo dứt khoát hoặc một ánh mắt đe dọa. Sự chiếm hữu của anh rõ rệt đến mức khiến không khí xung quanh họ trở nên đặc quánh.

Đỉnh điểm của sự căng thẳng là khi một đối tác cũ của Kính Văn bước đến, nhìn Nhược Vũ với ánh mắt thương hại: "Nhược Vũ, nếu Kính Văn còn sống, chắc chắn anh ấy sẽ không để em phải chịu ủy khuất thế này..."

Lời nói chưa dứt, không khí bỗng chốc đóng băng. Cánh tay Kính Thần đang đặt trên eo Nhược Vũ đột ngột siết mạnh, mạnh đến mức cô khẽ thốt lên một tiếng rên rỉ nhỏ. Anh nhìn thẳng vào người đàn ông kia, đôi mắt lạnh lùng như băng giá.

"Anh ấy đã chết rồi." – Kính Thần gằn từng chữ. "Và sự ủy khuất của cô ấy, chỉ có tôi mới được phép ban phát hoặc xoa dịu. Ông hiểu chứ?"

Sự thô bạo ẩn sau vẻ lịch lãm của Kính Thần khiến đối phương phải lùi bước trong sợ hãi. Nhược Vũ cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cô nhìn vào gương mặt Kính Thần, trong giây phút ấy, cô chợt nhận ra mình không chỉ sợ hãi sự tàn nhẫn của anh, mà còn sợ hãi chính sự phản ứng của cơ thể mình. Trước sự bảo vệ đầy tính chiếm hữu ấy, một phần bản năng yếu đuối trong cô lại cảm thấy được che chở một cách kỳ lạ.

Khi buổi tiệc kết thúc, trên đường trở về trong không gian tĩnh lặng của chiếc xe, Kính Thần bất ngờ kéo cô ngồi lên đùi mình. Không gian chật hẹp của xe hơi khiến mọi cảm giác trở nên nhạy cảm gấp bội. Mùi rượu vang, mùi da thuộc và hơi ấm từ cơ thể anh vây hãm lấy cô.

"Chị dâu, đêm nay chị diễn rất tốt." – Kính Thần thì thầm, bàn tay anh luồn vào mái tóc cô, ép đầu cô dựa vào vai mình. "Sự run rẩy của chị khi tôi chạm vào... nó thật sự rất khiêu khích."

Nhược Vũ định phản kháng, nhưng nụ hôn của anh đã ập đến, nồng cháy và tràn đầy sự trừng phạt vì những lời nói của người đàn ông lúc nãy. Trong bóng tối của chiếc xe đang lao đi trên phố thị, ranh giới giữa hận thù và ham muốn một lần nữa bị xóa sạch, chỉ còn lại nhịp tim dồn dập và những hơi thở đứt quãng của một mối quan hệ cấm kỵ đang bắt đầu bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết.