MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiếm Lấy Chị DâuChương 4

Chiếm Lấy Chị Dâu

Chương 4

1,084 từ · ~6 phút đọc

Sau bữa tiệc đầy thị phi, biệt thự Phó gia dường như càng trở nên tĩnh mịch và lạnh lẽo hơn dưới cơn mưa phùn kéo dài. Phó Kính Thần sau khi đưa cô về đã lập tức rời đi để xử lý một thương vụ khẩn cấp, bỏ lại Nhược Vũ trong không gian rộng lớn của ngôi nhà. Sự tĩnh lặng lúc này không mang lại cảm giác bình yên như trước, mà nó như một con quái vật đang chực chờ nuốt chửng lấy cô.

Nhược Vũ bước lên tầng ba, khu vực vốn là nơi Kính Văn dùng làm phòng đọc sách nhưng nay đã bị Kính Thần biến thành lãnh địa riêng. Ở cuối hành lang có một căn phòng luôn khóa chặt bằng mật mã điện tử. Trong suốt một năm qua, chưa một ai, kể cả người quản gia lâu năm, được phép bước chân vào đó.

Một sự tò mò pha lẫn sợ hãi thôi thúc Nhược Vũ. Cô đứng trước cánh cửa kim loại lạnh lẽo, ngón tay run rẩy lướt trên bàn phím cảm ứng. Cô thử ngày sinh của Kính Văn, rồi ngày cưới của chính mình – tất cả đều sai. Một ý nghĩ điên rồ lóe lên, cô nhập vào dãy số là ngày mà Kính Thần bị trục xuất khỏi gia tộc mười năm trước.

Tạch.

Tiếng chốt cửa mở ra khiến tim Nhược Vũ suýt nhảy ra khỏi lồng ngực. Cánh cửa nặng nề từ từ hé lộ một không gian tối tăm, nồng nặc mùi sơn dầu và hương gỗ cũ. Khi ánh đèn từ hành lang rọi vào, Nhược Vũ sững sờ đến mức đánh rơi cả chiếc đèn pin nhỏ trên tay.

Khắp căn phòng không phải là giấy tờ tài chính hay hồ sơ mật, mà là những bức họa. Hàng chục, hàng trăm bức họa được xếp chồng chất lên nhau, và tất cả đều có chung một chủ thể: Chính cô.

Nhược Vũ bước vào, đôi chân như đi trên mây. Có những bức họa cô đang cười dưới nắng xuân, có những bức cô đang trầm ngâm bên giá vẽ, thậm chí có những bức phác họa cô đang ngủ say với những đường nét vô cùng chi tiết và mềm mại. Điều kinh khủng nhất là thời điểm của những bức tranh này. Có những bức được ký tên từ mười năm trước, khi cô còn là một cô sinh viên mỹ thuật và mới chỉ bắt đầu hẹn hò với Kính Văn.

Hóa ra, ánh mắt rình rập mà cô luôn cảm nhận thấy trong bóng tối suốt mười năm qua không phải là ảo giác. Phó Kính Thần đã dõi theo cô, khao khát cô và "chiếm hữu" cô trên những khung toan này từ trước cả khi cô trở thành chị dâu của anh ta.

Ở góc phòng, một bức tranh lớn nhất bị phủ bởi một tấm vải đen. Nhược Vũ nuốt nước bọt, lấy hết can đảm kéo tấm vải xuống. Cô bàng hoàng lùi lại, tay bịt chặt miệng để không thốt lên tiếng thét. Đó là một bức tranh sơn dầu đầy nhục cảm: Trong tranh, cô đang nằm giữa những đóa hoa lan trắng rướm máu, đôi mắt mờ đục vì dục vọng, và người đàn ông đang cúi xuống hôn lên cổ cô không ai khác chính là Phó Kính Thần.

Sự điên cuồng và lệch lạc của người đàn ông này vượt xa trí tưởng tượng của cô. Đây không phải là tình yêu, đây là một sự ám ảnh bệnh hoạn.

"Chị thấy hài lòng với những gì mình nhìn thấy chứ, chị dâu?"

Giọng nói lạnh băng vang lên ngay sau lưng khiến Nhược Vũ run bắn người. Cô xoay lại, thấy Kính Thần đang đứng tựa vào khung cửa, chiếc áo sơ mi đen mở rộng hai cúc đầu, trên tay vẫn còn cầm chiếc áo khoác đẫm hơi nước. Ánh mắt anh ta nhìn cô lúc này không có sự chế giễu, chỉ có một sự lạnh lẽo đến thấu xương.

"Anh... anh là đồ điên!" – Nhược Vũ nghẹn ngào, hơi thở dồn dập vì phẫn nộ. "Anh đã theo dõi tôi suốt ngần ấy năm? Ngay cả khi tôi là vợ của anh trai anh?"

Kính Thần chậm rãi bước vào, hơi thở của anh ta mang theo mùi thuốc lá bạc hà quen thuộc nhưng lúc này lại nồng đậm sự nguy hiểm. Anh ta cầm lấy một bức họa nhỏ trên bàn, ngón tay cái miết nhẹ lên gương mặt của cô trong tranh. "Anh trai tôi có được thể xác của chị, nhưng trong mười năm đó, mỗi đêm tôi đều sở hữu chị trong tâm trí mình. Chị nghĩ ai là người điên ở đây? Kẻ luôn thèm khát chị hay kẻ đã cướp chị khỏi tay tôi bằng một sự tử tế giả tạo?"

Anh ta ép sát cô vào giá vẽ, hơi nóng từ cơ thể anh vây hãm lấy cô giữa không gian chật hẹp đầy mùi sơn dầu. Một tay anh siết chặt eo cô, tay kia luồn vào tóc, buộc cô phải nhìn vào bức tranh nhục cảm kia.

"Chị nhìn đi, Nhược Vũ. Trong tranh, chị trông rất hạnh phúc khi ở bên tôi. Cơ thể chị không biết nói dối như cái miệng của chị đâu."

Sự va chạm giữa lưng cô và giá vẽ gỗ thô ráp, cộng với sự áp sát mạnh mẽ của lồng ngực Kính Thần khiến Nhược Vũ cảm thấy đầu óc choáng váng. Anh ta cúi xuống, nụ hôn lần này không còn sự kiềm chế, nó mang theo sự bùng nổ của mười năm chờ đợi và hận thù. Anh ta cắn nhẹ lên vành tai cô, thì thầm bằng chất giọng khàn đặc đầy khiêu khích: "Đêm nay, tôi sẽ biến bức tranh này thành sự thật. Để chị biết rằng, mười năm qua chị đã thuộc về ai."

Trong căn phòng đầy những bóng ma của quá khứ và những bức họa câm lặng, Nhược Vũ thấy lý trí của mình dần vụn vỡ. Sự cấm kỵ bây giờ không chỉ là danh phận, mà là sự giao thoa kinh khủng giữa một tình yêu lệch lạc và một trái tim đang dần bị thuần hóa bởi sự chiếm hữu tàn bạo này. Đêm đó, căn phòng bí mật không còn tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng thở dốc và tiếng cọ xát của vải vóc lên những khung tranh lạnh lẽo.