MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiếm Lấy Chị DâuChương 5

Chiếm Lấy Chị Dâu

Chương 5

1,000 từ · ~5 phút đọc

Không gian trong căn phòng bí mật dường như co rút lại, chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập dồn dập của Nhược Vũ và nhịp thở trầm đục của Phó Kính Thần. Mùi sơn dầu nồng hắc trộn lẫn với mùi thuốc lá bạc hà tạo nên một thứ bầu không khí gây nghiện nhưng đầy tội lỗi. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, những bức họa phủ khắp bốn bức tường như hàng trăm đôi mắt đang dõi theo sự sa ngã của cô.

"Buông tôi ra... Kính Thần, anh điên thật rồi!" – Nhược Vũ cố gắng đẩy lồng ngực rắn chắc của anh ra, nhưng đôi bàn tay cô khi chạm vào lớp áo sơ mi mỏng manh của anh lại run rẩy một cách vô lực.

Kính Thần không những không buông, mà còn siết chặt eo cô hơn, kéo cô sát vào mức không còn một khe hở. Anh ta dùng một tay khóa chặt hai cổ tay cô trên đỉnh đầu, ép cô tựa hẳn vào giá vẽ gỗ thô ráp. Một cảm giác đau nhẹ nơi lưng truyền đến, nhưng nó ngay lập tức bị lấn át bởi hơi nóng rực lửa từ cơ thể người đàn ông đang bao trùm lấy cô.

"Tôi điên sao?" – Kính Thần thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy nguy hiểm. Anh ta vùi đầu vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương hoa lan thanh khiết đang tỏa ra từ làn da đang nóng bừng lên vì xấu hổ. "Mười năm qua, mỗi lần nhìn chị mỉm cười với anh ta, tôi đã phát điên hàng nghìn lần rồi. Nhược Vũ, chị không biết tôi đã phải kiềm chế bản năng của mình như thế nào để không giết chết anh ta và cướp chị đi đâu."

Những lời thú nhận đầy ám ảnh ấy khiến Nhược Vũ rùng mình. Cô cảm nhận được sự run rẩy từ chính cơ thể Kính Thần – không phải vì sợ hãi, mà vì một sự hưng phấn tột độ khi cuối cùng cũng có thể chạm vào "vật phẩm" mà anh ta đã tôn thờ trong bóng tối suốt bấy lâu.

Bàn tay còn lại của Kính Thần không còn dừng lại ở eo, nó bắt đầu di chuyển đầy tính chiếm hữu lên dọc sườn cô, dừng lại nơi đường cong mềm mại của khuôn ngực đang phập phồng vì sợ hãi. Lớp vải lụa mỏng manh của chiếc váy đỏ dường như trở nên quá thừa thãi. Qua lớp vải, anh ta có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim hỗn loạn của cô.

"Nhìn vào bức tranh kia đi." – Anh gằn giọng, buộc cô phải nhìn vào bức tranh sơn dầu nhục cảm mà cô vừa phát hiện. "Chị thấy không? Trong giấc mơ của tôi, chị chưa bao giờ từ chối. Chị đón nhận tôi, chị khóc dưới thân tôi... và tối nay, tôi không muốn nằm mơ nữa."

Dứt lời, Kính Thần cúi xuống, nụ hôn của anh ta lần này mang theo sự bùng nổ của mười năm kìm nén. Nó không có sự dịu dàng, chỉ có sự chiếm đoạt và trừng phạt. Anh ta cắn mạnh vào cánh môi dưới của cô, bắt cô phải mở miệng để lưỡi anh ta tràn vào, càn quét và cưỡng đoạt mọi hơi thở. Nhược Vũ thấy đầu óc mình quay cuồng, một cảm giác tê dại lan tỏa từ đầu lưỡi đến từng đầu ngón chân.

Sự cấm kỵ giống như một chất xúc tác mạnh mẽ. Trong khoảnh khắc ấy, lý trí cô gào thét về lòng thủy chung với người chồng quá cố, nhưng cơ thể cô – dưới sự dẫn dắt đầy kinh nghiệm và bạo liệt của Kính Thần – lại bắt đầu có những phản ứng phản bội. Đôi chân cô nhũn ra, nếu không có vòng tay của anh siết chặt, có lẽ cô đã ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo.

Kính Thần đột ngột bế bổng cô lên, đặt cô ngồi lên chiếc bàn gỗ dài đầy những lọ màu vẽ và cọ vẽ. Những lọ màu bị gạt sang một bên, rơi xuống sàn tạo nên những tiếng động chói tai, nhưng không ai quan tâm. Anh ta chen vào giữa hai chân cô, ép cô phải đối diện trực tiếp với sự nam tính đầy xâm lược của mình.

"Đừng... xin anh..." – Tiếng van xin của Nhược Vũ đứt quãng, yếu ớt như một tiếng thở dài.

"Quá muộn rồi, chị dâu." – Ánh mắt Kính Thần rực lửa, bàn tay anh bắt đầu kéo khóa váy sau lưng cô xuống. Tiếng dây kéo rít lên trong không gian tĩnh lặng như một lời tuyên án cuối cùng. "Đêm nay, hãy để linh hồn của Kính Văn nhìn thấy... chị thuộc về ai."

Làn gió lạnh từ cửa sổ tạt vào làn da trần của Nhược Vũ khiến cô khẽ rùng mình, nhưng ngay sau đó là hơi ấm nóng rực của Kính Thần ập đến. Anh ta hôn lên những nốt ruồi nhỏ trên vai cô, lên xương quai xanh tinh tế, và rồi dừng lại nơi trái tim đang đập liên hồi. Mỗi nơi anh đi qua đều để lại một "dấu ấn" đỏ rực, như một cách đánh dấu chủ quyền lên một vùng đất mà anh ta đã chờ đợi mười năm để xâm chiếm.

Trong căn phòng của những bí mật, dưới sự chứng kiến của hàng trăm bức chân dung chính mình, Nhược Vũ lần đầu tiên cảm nhận được một loại khoái cảm đau đớn và tội lỗi tột cùng. Cô nhắm chặt mắt, để mặc cho sự chiếm hữu của Kính Thần cuốn mình đi vào một vùng tối không lối thoát. Đêm đó, bức tranh sơn dầu lớn nhất không còn là một giấc mơ, nó đã trở thành một hiện thực tàn khốc, đánh dấu sự sụp đổ hoàn toàn của ranh giới đạo đức trong lòng người góa phụ trẻ.