Ánh sáng ban mai gay gắt rọi qua ô cửa kính, chiếu thẳng vào những vệt màu vẽ loang lổ trên sàn nhà. Nhược Vũ giật mình tỉnh giấc, cảm giác đầu tiên ập đến là sự đau nhức rệu rã từ khung xương và hơi lạnh của căn phòng bí mật. Cô đang nằm trên chiếc sofa da cũ kỹ ở góc phòng, khoác trên mình chiếc áo sơ mi đen rộng thùng thình của Phó Kính Thần.
Mùi thuốc lá bạc hà và mùi hoan lạc đêm qua vẫn còn lẩn khuất trong không khí, đặc quánh như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự sa ngã của cô. Nhược Vũ ngồi dậy, chiếc áo sơ mi trượt xuống để lộ những vết bầm đỏ rải rác trên bờ vai trần và xương quai xanh – những "dấu ấn" mà Kính Thần đã điên cuồng để lại như một cách đánh dấu lãnh thổ.
"Tỉnh rồi sao?"
Giọng nói trầm thấp vang lên từ phía ban công. Phó Kính Thần đang đứng đó, trên người chỉ mặc độc một chiếc quần tây đen, tấm lưng trần vững chãi với những vết sẹo mờ nhạt hiện rõ dưới ánh nắng. Anh ta quay lại, thản nhiên nhả một vòng khói thuốc, ánh mắt quét qua thân thể cô với một sự thỏa mãn không hề che giấu.
Nhược Vũ vội vàng kéo vạt áo che kín người, đôi môi run rẩy: "Anh... anh rốt cuộc muốn hành hạ tôi đến bao giờ? Đêm qua như vậy vẫn chưa đủ sao?"
Kính Thần dập tắt điếu thuốc, thong thả bước về phía cô. Anh ta quỳ một chân xuống sàn, bàn tay thô ráp nâng cằm cô lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm mang đầy tính chiếm hữu ấy. "Đủ? Nhược Vũ, mười năm chờ đợi không thể được bù đắp chỉ trong một đêm. Đây mới chỉ là sự khởi đầu thôi."
Anh ta cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, một cử chỉ dịu dàng hiếm hoi nhưng lại khiến Nhược Vũ cảm thấy sởn gai ốc. "Hôm nay tôi có cuộc họp quan trọng. Chị ở nhà, đừng có ý định rời khỏi đây. Mọi lối ra đều đã có người của tôi canh giữ."
Khi tiếng động cơ xe Bentley xa dần, Nhược Vũ như kiệt sức ngã quỵ xuống sàn. Cô thấy mình giống như một con búp bê bị hư hỏng, bị mắc kẹt trong chính ngôi nhà của mình. Cô vội vã trở về phòng ngủ, lao vào phòng tắm và xả nước nóng, cố gắng gột rửa những dư vị của đêm qua. Nhưng dù có chà xát thế nào, cảm giác bàn tay nóng rực của Kính Thần mơn trớn trên da thịt vẫn không hề tan biến.
Reng... Reng...
Tiếng chuông cửa biệt thự vang lên dồn dập, phá tan không gian tĩnh mịch. Nhược Vũ giật mình, cô vội vàng thay một chiếc váy cao cổ để che đi những vết tích trên người rồi bước xuống lầu. Người quản gia già run rẩy đứng ở cửa, bên cạnh là một người phụ nữ sang trọng với gương mặt đầy sự sắc sảo và phẫn nộ.
Đó là bà Lâm – mẹ chồng của cô, mẹ ruột của Kính Văn và Kính Thần.
"Mẹ... sao mẹ lại đến giờ này?" – Nhược Vũ lắp bắp, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.
Bà Lâm không đáp lời, bà bước thẳng vào đại sảnh, đôi mắt tinh tường quét qua một lượt rồi dừng lại ở chiếc cà vạt đen của nam giới đang nằm vắt vẻo trên ghế sofa – chiếc cà vạt mà Kính Thần đã tháo ra đêm qua.
"Kính Văn đã mất một năm rồi, nhưng cái mùi vị đàn ông trong ngôi nhà này dường như vẫn còn nồng đậm lắm." – Giọng bà lạnh lùng, chứa đựng sự mỉa mai cay đắng. Bà tiến lại gần Nhược Vũ, đôi mắt dừng lại ở vết đỏ hơi lộ ra dưới cổ áo cao của cô. "Nhược Vũ, ta luôn nghĩ con là một đứa con dâu nề nếp. Nhưng có vẻ như ta đã lầm. Con đang giấu kẻ nào trong nhà này?"
Nhược Vũ cứng đờ người, hơi thở trở nên đứt quãng. "Mẹ, con... con không có..."
"Đừng nói dối ta!" – Bà Lâm quát lớn, đập mạnh chiếc túi xách xuống bàn. "Ta nghe người làm nói Kính Thần đã trở về. Thằng nghịch tử đó đang ở đây đúng không? Hai đứa con... các người định bôi tro trát trấu vào mặt Kính Văn dưới suối vàng sao?"
Bầu không khí trong đại sảnh trở nên căng thẳng đến mức cực điểm. Nhược Vũ thấy trời đất như quay cuồng. Sự thật về mối quan hệ cấm kỵ này giống như một quả bom hẹn giờ, và sự xuất hiện của bà Lâm chính là ngòi nổ. Ngay khi Nhược Vũ định lên tiếng giải thích trong tuyệt vọng, một giọng nói trầm đặc đầy quyền lực vang lên từ phía cửa lớn:
"Là tôi ép cô ấy. Mẹ có gì cứ trút lên đầu tôi."
Phó Kính Thần đã quay trở lại. Anh ta đứng đó, áo khoác vắt trên tay, ánh mắt lạnh lùng đối đầu với mẹ ruột mình. Anh ta bước đến, thản nhiên vòng tay qua eo Nhược Vũ, kéo cô vào lòng trước mặt bà Lâm như một lời tuyên chiến công khai.
"Mẹ nên làm quen với việc này đi. Vì từ giờ trở đi, Nhược Vũ là người của Phó Kính Thần tôi."