Không khí trong đại sảnh Phó gia lúc này dường như bị hút cạn oxy. Sự xuất hiện của Phó Kính Thần không làm giảm đi sự căng thẳng, mà trái lại, nó giống như một thùng xăng tưới thẳng vào ngọn lửa giận dữ của bà Lâm. Nhìn bàn tay Kính Thần đang siết chặt eo Nhược Vũ một cách ngang nhiên, bà Lâm run lên bần bật, gương mặt quý phái thường ngày giờ đây vặn vẹo vì phẫn nộ.
"Buông con bé ra! Thằng nghịch tử, mày có biết mình đang làm gì không?" – Bà Lâm hét lên, giọng lạc đi. "Nó là chị dâu của mày! Là vợ của anh trai ruột mày!"
Kính Thần không những không buông, mà còn cúi xuống, thản nhiên đặt một nụ hôn lên mái tóc của Nhược Vũ ngay trước mặt mẹ mình. Ánh mắt anh nhìn bà Lâm không có một chút ấm áp, chỉ có sự lạnh lùng đến tàn nhẫn: "Anh ấy chết rồi. Và trong di chúc của anh ấy, không có điều khoản nào cấm tôi chăm sóc 'vợ' mình cả."
"Chăm sóc?" – Bà Lâm cười nhạt, ánh mắt khinh bỉ lướt qua những vết tích ám muội trên cổ Nhược Vũ. "Mày gọi sự sỉ nhục này là chăm sóc sao? Mày đang biến con bé thành một kẻ tội đồ, biến dòng họ Phó thành trò cười cho thiên hạ!"
Nhược Vũ lúc này chỉ thấy tai mình ù đi. Cô cố gắng vùng ra khỏi vòng tay của Kính Thần, nhưng anh ta giữ cô chặt đến mức xương sườn cô đau nhức. Sự hiện diện của bà Lâm giống như một phiên tòa đạo đức đang xét xử tội lỗi của cô, mà kẻ đứng bên cạnh lại chính là đao phủ.
"Mẹ nói xong chưa?" – Kính Thần mất kiên nhẫn, giọng nói trầm đục vang lên đầy đe dọa. "Nếu xong rồi thì mời mẹ về cho. Ngôi nhà này giờ đây mang tên tôi, tôi không muốn người lạ quấy rầy sự riêng tư của chúng tôi."
"Người lạ?" – Bà Lâm run rẩy chỉ tay vào mặt con trai. "Mày vì một người đàn bà mà chối bỏ cả mẹ ruột sao? Được, Phó Kính Thần, nếu mày đã tuyệt tình như vậy, thì đừng trách ta độc ác. Mày tưởng rằng mình có thể danh chính ngôn thuận ở bên con bé này sao? Mày có biết tại sao Kính Văn lại đột ngột qua đời không?"
Cái tên Phó Kính Văn vừa thốt ra khiến cả căn phòng rơi vào một sự im lặng chết chóc. Nhược Vũ ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ nhìn về phía mẹ chồng. Trong suốt một năm qua, nguyên nhân cái chết của chồng cô vẫn luôn được kết luận là một tai nạn xe hơi do mất lái trong đêm mưa.
Gương mặt Kính Thần bỗng chốc đanh lại, đôi đồng tử co rụt. Anh ta nheo mắt nhìn bà Lâm, giọng nói mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương: "Mẹ định nói cái gì?"
Bà Lâm tiến lại gần, môi bà nhếch lên một nụ cười đầy hiểm độc. Bà ghé sát vào tai Kính Thần, nhưng giọng nói đủ lớn để Nhược Vũ có thể nghe thấy: "Kính Văn không phải tự nhiên mà mất lái. Đêm đó, anh trai mày đã nhìn thấy những bức tranh trong căn phòng bí mật của mày. Nó đã biết được tâm tư bệnh hoạn của đứa em trai mình, nó đã suy sụp đến mức không còn tỉnh táo để cầm lái. Kẻ thực sự giết chết Kính Văn... chính là sự ám ảnh điên cuồng của mày đấy, Kính Thần!"
Rầm!
Nhược Vũ cảm thấy như có một tia sét đánh ngang tai. Cô choáng váng lùi lại, lần này cô đã thoát khỏi vòng tay của Kính Thần. Những lời của bà Lâm như những mũi dao đâm nát chút lý trí cuối cùng của cô. Hóa ra, cái chết của người chồng quá cố không phải là sự sắp đặt của số phận, mà là kết quả của một bí mật đen tối mà cô vừa mới khám phá ra đêm qua.
Kính Thần đứng sững lại, gương mặt anh ta trắng bệch, đôi bàn tay cuộn chặt lại thành nắm đấm đến mức nổi gân xanh. Sự thật này như một đòn giáng mạnh vào sự tự phụ của anh. Mười năm khao khát, mười năm rình rập, và cuối cùng anh đã gián tiếp bức tử người anh trai duy nhất của mình để có được người phụ nữ này.
"Nhược Vũ... đừng nghe bà ấy..." – Kính Thần quay sang, giọng nói lần đầu tiên mang theo sự hoảng loạn.
Nhưng Nhược Vũ đã không còn nghe thấy gì nữa. Cô nhìn người đàn ông trước mặt – kẻ có gương mặt giống hệt chồng cô nhưng tâm hồn lại vẩn đục vì tội lỗi. Một sự ghê tởm trào dâng từ tận đáy lòng. Cô không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa trong không gian ngột ngạt này.
"Đừng chạm vào tôi!" – Nhược Vũ hét lên khi Kính Thần định tiến lại gần. Cô ôm lấy đầu, nước mắt giàn giụa, chạy vụt lên cầu thang và khóa chặt cửa phòng lại.
Bà Lâm đứng ở đại sảnh, nhìn theo bóng dáng Nhược Vũ rồi quay sang nhìn Kính Thần với ánh mắt chiến thắng. "Mày thấy chưa? Giữa hai đứa mày là mạng sống của Kính Văn. Mày vĩnh viễn không bao giờ có được trái tim của nó đâu. Buông tha cho nó đi, trước khi mày phá hủy cả nó và chính mình."
Kính Thần đứng lặng giữa đại sảnh vắng lặng, bóng tối của buổi hoàng hôn bắt đầu bao phủ lấy anh. Trong căn phòng bí mật trên tầng ba, hàng trăm bức họa vẫn đang im lìm dõi theo. Một nụ cười chua chát hiện trên môi anh. Máu của Kính Văn, tội lỗi của anh, và sự hận thù của người phụ nữ anh yêu – tất cả đã hòa quyện thành một xiềng xích vĩnh cửu.
Đêm đó, Phó gia chìm trong một sự im lặng đáng sợ. Nhược Vũ ngồi co quắp trong góc phòng, còn Kính Thần đứng ngoài cửa, bóng anh đổ dài trên mặt đất. Ranh giới giữa họ giờ đây không chỉ là danh phận, mà là một vực thẳm mang tên "nợ máu".