MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiếm Lấy Chị DâuChương 8

Chiếm Lấy Chị Dâu

Chương 8

938 từ · ~5 phút đọc

Tiếng sấm rền vang ngoài trời như muốn xé toạc màn đêm tĩnh mịch của Phó gia. Trong căn phòng ngủ tối om, Thẩm Nhược Vũ không bật đèn. Cô vội vã vơ vét vài món đồ cá nhân vào chiếc túi xách nhỏ. Đôi bàn tay cô run rẩy đến mức không thể cầm vững vạt áo. Những lời nói của bà Lâm vẫn như những nhát búa bổ vào lồng ngực cô: Kẻ thực sự giết chết Kính Văn... chính là sự ám ảnh điên cuồng của mày.

Cô không thể ở lại đây thêm một giây phút nào nữa. Mỗi hơi thở trong căn nhà này đều nồng nặc mùi vị của sự phản bội và máu. Cô ghê tởm Phó Kính Thần, và ghê tởm chính bản thân mình vì đã để cơ thể sa ngã vào vòng tay của kẻ đã gián tiếp bức tử chồng mình.

Nhược Vũ rón rén bước ra khỏi phòng, chân trần chạm vào mặt sàn đá lạnh buốt. Cô biết Kính Thần đang ở trong phòng làm việc hoặc căn phòng bí mật kia. Cô phải đi thật khẽ. Nhưng ngay khi cô vừa chạm tay vào tay nắm cửa đại sảnh, một giọng nói trầm đặc như vọng lên từ địa ngục vang lên phía sau lưng:

"Chị định đi đâu vào giờ này, chị dâu?"

Nhược Vũ giật mình, chiếc túi xách rơi xuống sàn phát ra một tiếng động khô khốc. Dưới ánh chớp rạch ngang trời, bóng dáng của Phó Kính Thần hiện ra ở đầu cầu thang. Anh ta không mặc áo khoác, chỉ có chiếc sơ mi trắng phanh ngực, đôi mắt đỏ ngầu vì rượu và sự thức trắng.

"Buông tha cho tôi... Kính Thần, làm ơn..." – Nhược Vũ quay lại, giọng cô lạc đi trong tiếng nấc. "Anh đã giết anh ấy. Anh đã phá nát cuộc đời tôi. Anh còn muốn gì nữa?"

Kính Thần chậm rãi bước xuống cầu thang, từng bước chân của anh ta nặng nề như tiếng gõ cửa của tử thần. Anh ta không giận dữ, sự bình thản đến cực đoan của anh mới chính là điều khiến cô sợ hãi nhất.

"Tôi đã nói rồi, Nhược Vũ. Chị không đi đâu cả." – Anh ta dừng lại trước mặt cô, hơi thở nồng nặc vị rượu mạnh trộn lẫn với mùi thuốc lá bạc hà quen thuộc. "Máu của anh ta đã đổ, tội lỗi tôi cũng đã mang. Chị nghĩ tôi sẽ để chị rời đi dễ dàng sau khi tôi đã trả giá bằng cả linh hồn mình sao?"

"Anh điên rồi! Anh là một con quỷ!" – Nhược Vũ hét lên, cô dùng hết sức bình sinh định lách qua người anh để lao ra cửa.

Nhưng Kính Thần đã nhanh hơn. Một bàn tay to lớn siết chặt lấy eo cô, nhấc bổng cô lên và ép mạnh vào cánh cửa gỗ lim nặng nề. Sự va chạm mạnh khiến Nhược Vũ choáng váng, chiếc váy mỏng manh của cô bị cọ xát vào lớp gỗ nhám, cảm giác đau rát truyền đến sống lưng.

"Đúng, tôi là quỷ." – Kính Thần gằn giọng, đôi mắt anh ta rực lên một sự điên cuồng tột độ. Anh ta dùng cả cơ thể nặng nề của mình ép chặt cô vào cửa, khiến cô không thể cử động dù chỉ một phân. "Và con quỷ này đã chờ mười năm để có được chị. Chị nghĩ một vài lời buộc tội của mẹ tôi có thể ngăn cản được tôi sao?"

Bàn tay anh thô bạo bóp cằm cô, buộc cô phải nhìn thẳng vào gương mặt giống hệt người chồng quá cố của mình. "Chị nhìn kỹ đi! Gương mặt này là của người chị yêu, nhưng trái tim này là của kẻ muốn nuốt chửng chị. Đêm nay, dù chị có hận tôi, chị cũng phải ở lại đây để cùng tôi xuống địa ngục."

Nhược Vũ vùng vẫy trong tuyệt vọng, nước mắt cô thấm ướt cả cổ áo anh. "Tôi hận anh... Kính Thần, tôi hận anh đến chết!"

"Hận cũng được. Miễn là trong mắt chị chỉ có tôi."

Kính Thần cúi xuống, nụ hôn lần này không còn chút gì gọi là ân ái, nó là một cuộc xâm lăng thô bạo. Anh ta cắn lên đôi môi cô đến bật máu, vị sắt của máu hòa quyện với vị rượu đắng chát. Nhược Vũ cảm thấy lồng ngực mình như vỡ tung, sự đau đớn về thể xác không thấm thía gì so với sự sụp đổ của linh hồn.

Anh ta bế thốc cô lên, mặc cho cô đấm đá vào lồng ngực mình, rảo bước đi thẳng về hướng căn phòng bí mật trên tầng ba. Tiếng sấm ngoài kia càng lúc càng dữ dội, che lấp đi tiếng kêu cứu yếu ớt của người đàn bà góa phụ.

Cánh cửa căn phòng bí mật mở ra rồi đóng sầm lại, khóa chặt mọi lối thoát. Trong không gian đầy rẫy những bức họa ám ảnh, Kính Thần ném cô xuống chiếc sofa da. Anh ta đứng đó, bắt đầu tháo từng chiếc cúc áo sơ mi, ánh mắt nhìn cô như muốn thiêu cháy mọi rào cản đạo đức cuối cùng.

"Đêm nay, không có chị dâu hay em chồng. Chỉ có một người đàn ông và người đàn bà của anh ta."

Đêm mưa ấy, biệt thự Phó gia chứng kiến một cuộc tháo chạy thất bại và một sự giam cầm điên cuồng hơn bao giờ hết. Nhược Vũ biết, kể từ giây phút này, cô đã vĩnh viễn không còn đường lui.