Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi.
Vân Tịch mở mắt, trần nhà trắng xóa hiện ra trước mắt cô. Cảm giác đau rát ở cổ tay trái khiến cô giật mình. Cô chưa chết? Rõ ràng cô đã thấy Thẩm Trình Châu ôm lấy thi thể lạnh ngắt của cô lao xuống vực sâu trong kiếp trước mà?
"Tỉnh rồi?"
Một giọng nói trầm thấp, khàn đặc như tiếng kim loại ma sát vang lên từ góc tối của căn phòng.
Vân Tịch quay đầu lại. Thẩm Trình Châu ngồi đó, đôi mắt anh đỏ ngầu, mái tóc đen hơi rối che khuất một phần khuôn mặt sắc sảo như tạc. Trên tay anh vẫn còn dính những vệt máu khô – máu của cô.
Kiếp trước, vào ngày này, cô đã dùng cái chết để đe dọa anh, hét lên rằng cô ghê tởm sự kiểm soát của anh. Kết quả, anh đã phát điên, nhốt cô vào lồng kính suốt ba tháng trời.
"Tịch Tịch, em lại muốn rời bỏ tôi?" Thẩm Trình Châu đứng dậy, từng bước chậm rãi tiến về phía giường bệnh. Áp lực từ cơ thể cao lớn của anh khiến không khí như đông đặc lại. Anh bóp chặt cằm cô, hơi thở nóng hổi nhưng lời nói lại lạnh thấu xương: "Dù là cái chết, tôi cũng không cho phép em tự quyết định. Em chết, tôi sẽ bắt cả nhà họ Vân chôn cùng."
Nếu là kiếp trước, Vân Tịch sẽ run rẩy, sẽ khóc lóc và lăng mạ anh. Nhưng lúc này, cô nhìn vào đôi mắt chứa đựng sự tuyệt vọng và điên cuồng ấy, trái tim cô thắt lại.
Cô vươn bàn tay không bị thương, nhẹ nhàng chạm vào gò má anh.
Thẩm Trình Châu sững sờ. Toàn thân anh cứng đờ như một bức tượng. Anh đang chờ đợi một cái tát, hoặc một lời nguyền rủa, chứ không phải một cái chạm nhẹ nhàng như lông hồng thế này.
"Trình Châu, em không đi nữa." Vân Tịch khẽ mỉm cười, đôi mắt đào hoa lấp lánh hơi nước: "Em đau quá, anh ôm em được không?"
"Rầm!" chiếc ghế phía sau bị anh đá văng.
Thẩm Trình Châu nghiến răng, đồng tử co rút lại: "Em lại đang bày trò gì? Định lừa tôi để trốn theo tên rác rưởi kia?"
Vân Tịch không nói gì, cô dùng hết sức lực ngồi dậy, lao vào lòng anh, vòng tay ôm chặt lấy thắt lưng người đàn ông. Cô vùi mặt vào ngực anh, nghe tiếng tim đập hỗn loạn của anh – minh chứng cho việc anh đang sợ hãi đến nhường nào.
"Em sai rồi. Kiếp này... à không, sau này, em sẽ chỉ ở bên cạnh anh. Đừng giận em nữa, có được không?"
Sát khí trên người Thẩm Trình Châu dần tan biến, thay vào đó là một sự hoang mang tột độ. Anh vòng tay ôm lấy cô, lực đạo mạnh đến mức muốn khảm cô vào xương máu mình.
"Là em nói đấy nhé." Anh thì thầm vào tai cô, giọng nói vừa mang theo sự thỏa mãn của một kẻ săn mồi, vừa có sự run rẩy của một đứa trẻ tìm thấy báu vật: "Nếu em dám lừa tôi một lần nữa, tôi sẽ chặt đứt chân em, để em chỉ có thể nhìn thấy một mình tôi."
Vân Tịch nhắm mắt, mỉm cười cay đắng nhưng hạnh phúc: "Được, nếu em đi, anh cứ việc làm thế."
Kiếp này, cô sẽ là liều thuốc chữa lành cho kẻ điên cuồng này.