MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChìm Đắm Trong Sự Điên Cuồng Của AnhChương 2: Xiềng Xích

Chìm Đắm Trong Sự Điên Cuồng Của Anh

Chương 2: Xiềng Xích

740 từ · ~4 phút đọc

Cánh cửa gỗ mun nặng nề đóng sầm lại, ngăn cách hoàn toàn thế giới bên ngoài. Thẩm Trình Châu không đưa Vân Tịch về Vân gia, mà trực tiếp bế thốc cô lên tầng hai của biệt thự Thẩm gia.

Vân Tịch cảm nhận được lồng ngực rắn chắc của người đàn ông đang phập phồng dữ dội. Anh không nói một lời nào kể từ khi rời bệnh viện, nhưng bàn tay đang siết chặt lấy đùi cô cho thấy tâm trạng anh đang ở bờ vực bùng nổ.

"Trình Châu... anh làm em đau." Cô khẽ thốt lên, giọng nói mềm mại như sợi lông vũ lướt qua trái tim đang rỉ máu của anh.

Thẩm Trình Châu khựng lại trước cửa phòng ngủ chính. Anh cúi xuống, ánh mắt tối tăm như hố đen sâu thẳm, khóa chặt lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

"Đau?" Anh cười lạnh, nụ cười mang theo sự vặn vẹo khó giấu: "Nỗi đau này thấm tháp gì so với việc em định tự tử để rời xa tôi? Vân Tịch, tôi đã nói rồi, em có chết cũng phải nằm trong quan tài của nhà họ Thẩm!"

Anh dùng chân đá văng cửa phòng, thô bạo ném cô xuống chiếc giường King-size mềm mại. Trước khi cô kịp định thần, thân hình to lớn của anh đã đè ép xuống, đôi bàn tay mạnh mẽ khóa chặt hai cổ tay cô trên đỉnh đầu.

Hơi thở của Thẩm Trình Châu mang theo mùi thuốc lá nhạt và hương gỗ đàn hương đặc trưng, bao vây lấy mọi giác quan của Vân Tịch. Anh cúi thấp đầu, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu như một kẻ nghiện đang tìm lại liều thuốc của đời mình.

"Thơm quá... Tịch Tịch, tại sao em luôn muốn chạy trốn? Bên cạnh tôi không tốt sao? Tôi cho em tất cả, tiền bạc, địa vị, cả trái tim rẻ mạt này của tôi nữa..."

Vân Tịch cảm thấy một sự ướt át trên cổ. Thẩm Trình Châu đang liếm nhẹ lên vết sẹo mờ nhạt nơi cô từng có ý định tự sát. Hành động đó khiến cô rùng mình, một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng.

"Em không chạy nữa." Cô thở dốc, cố gắng điều chỉnh nhịp tim: "Trình Châu, em đã nói là em sẽ ở lại mà..."

"Lời nói của em không đáng tin." Ánh mắt anh đột ngột trở nên tàn nhẫn. Anh một tay giữ chặt tay cô, tay kia dứt khoát xé toạc chiếc áo sơ mi mỏng manh của cô.

Cúc áo văng tung tóe trên sàn nhà đá hoa cương, tạo ra những tiếng động lạch cạch khô khốc. Làn da trắng sứ của Vân Tịch lộ ra dưới ánh đèn ngủ vàng mờ ảo, càng làm kích thích thú tính trong lòng người đàn ông.

Thẩm Trình Châu nhìn chằm chằm vào cơ thể cô, ánh mắt tràn đầy sự chiếm hữu điên cuồng. Anh cúi xuống, cắn mạnh lên vai cô, để lại một dấu răng đỏ thẫm – một ký hiệu đánh dấu chủ quyền.

"Ưm..." Vân Tịch đau đớn kêu lên, nhưng ngay sau đó, nụ hôn của anh đã lấp đầy miệng cô.

Đây không phải là một nụ hôn dịu dàng. Nó là một cuộc xâm lăng, một sự trừng phạt. Anh mút mát, càn quét từng ngóc ngách trong khoang miệng cô, như muốn hút cạn dưỡng khí của cô. Bàn tay anh bắt đầu chu du khắp những đường cong trên cơ thể, dừng lại nơi vòng eo thon gọn rồi siết chặt.

Dưới sự đụng chạm mãnh liệt ấy, cơ thể Vân Tịch dần trở nên nhũn nảy. Cô biết, đây là cách duy nhất để trấn an anh. Trong bóng tối của kiếp trước, cô luôn kháng cự, khiến cả hai cùng đau khổ. Kiếp này, cô chấp nhận buông xuôi, chấp nhận trở thành vật tế trong tay kẻ điên này.

"Nói yêu tôi đi..." Thẩm Trình Châu thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy dục vọng khi anh di chuyển xuống vùng bụng phẳng lì của cô.

"Em yêu anh... Thẩm Trình Châu, em thuộc về anh..."

Câu nói đó như một mồi lửa ném vào kho xăng. Thẩm Trình Châu ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây tràn ngập dục vọng nguyên thủy nhất. Anh không kiềm chế nữa, bắt đầu một cuộc chiếm đoạt điên cuồng và đầy ám ảnh...