MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChìm Đắm Trong Sự Điên Cuồng Của AnhChương 3: Dấu ấn trong lòng bàn tay

Chìm Đắm Trong Sự Điên Cuồng Của Anh

Chương 3: Dấu ấn trong lòng bàn tay

561 từ · ~3 phút đọc

Sau cơn hoan lạc đầy điên cuồng và trừng phạt của đêm qua, Thẩm Trình Châu vẫn chưa chịu rời khỏi giường. Anh nằm đó, cánh tay rắn chắc như gông xiềng quấn chặt lấy eo Vân Tịch, kéo cô sát vào lồng ngực mình.

Vân Tịch tỉnh dậy với cảm giác đau nhức rã rời. Làn da trắng sứ của cô giờ đây đầy rẫy những dấu vết đỏ thẫm – minh chứng cho sự chiếm hữu đến tột cùng của người đàn ông này. Cô khẽ cử động, nhưng ngay lập tức, vòng tay kia siết chặt hơn.

"Định đi đâu?" Giọng Thẩm Trình Châu khàn khàn, mang theo hơi thở buổi sáng nồng đậm phả vào gáy cô.

"Em... em muốn đi vệ sinh." Vân Tịch nhỏ giọng đáp, thanh âm vẫn còn chút run rẩy tự nhiên.

Thẩm Trình Châu không buông cô ra, anh xoay người cô lại, ép cô đối diện với mình. Đôi mắt anh đen sâu thăm thẳm, soi xét từng chút biểu cảm trên mặt cô để tìm kiếm sự chán ghét hay sợ hãi. Nhưng không có. Vân Tịch chỉ nhìn anh bằng ánh mắt mềm mại, thậm chí còn chủ động rúc vào lòng anh như một con mèo nhỏ tìm hơi ấm.

"Tịch Tịch, đêm qua là em tự nguyện." Anh thì thầm, bàn tay to lớn vuốt ve vết bầm trên vai cô, ánh mắt hiện lên vẻ thỏa mãn vừa tàn nhẫn vừa thâm tình. "Dù sau này em có hối hận, có khóc lóc cầu xin, tôi cũng sẽ không bao giờ buông tay nữa. Hiểu không?"

Vân Tịch ngước lên, vòng tay qua cổ anh, đặt một nụ hôn nhẹ lên cằm anh – nơi có lún phún vài sợi râu mới mọc.

"Em hiểu. Em là của anh, Trình Châu."

Sự ngoan ngoãn đột ngột này không làm Thẩm Trình Châu an tâm, ngược lại càng khiến anh cảm thấy bất an. Anh nghiện cảm giác này, nhưng lại sợ đây chỉ là một giấc mơ đẹp do cô dệt ra để lừa anh lơi lỏng cảnh giác. Để xoa dịu sự bất an đó, anh lôi từ trong ngăn kéo đầu giường ra một chiếc lắc chân bằng vàng mảnh, nhưng có gắn một thiết bị định vị siêu nhỏ tinh xảo.

Anh không hỏi ý kiến, trực tiếp đeo nó vào cổ chân trắng ngần của cô. Tiếng "tách" của khóa cài vang lên như tiếng xiềng xích khóa chặt tự do của cô lại.

"Đeo cái này vào. Đi đâu cũng không được tháo ra."

Vân Tịch nhìn chiếc lắc chân, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa. Kiếp trước, cô đã dùng kéo cắt đứt nó, ném vào mặt anh và hét lên rằng anh là đồ tâm thần. Nhưng kiếp này, cô chỉ nhẹ nhàng chạm vào nó, mỉm cười: "Đẹp lắm, cảm ơn anh."

Sáng hôm đó, Thẩm Trình Châu đích thân bế cô vào phòng tắm, tự tay gội đầu, sấy tóc cho cô như chăm sóc một con búp bê dễ vỡ. Sự phục vụ của người đàn ông quyền lực nhất thành phố S này chỉ dành riêng cho một mình cô. Nhưng cô biết, đằng sau sự sủng ái này là một mạng lưới kiểm soát dày đặc. Mọi bước chân cô đi, mọi người cô gặp, đều phải nằm trong tầm mắt của anh.