Sau một tuần bị "giam lỏng" ở biệt thự để dưỡng sức, Vân Tịch cuối cùng cũng thuyết phục được Thẩm Trình Châu cho cô trở lại trường đại học để hoàn thành kỳ thi. Tất nhiên, điều kiện đi kèm là anh phải đích thân đưa đón và cô không được rời khỏi tầm mắt của vệ sĩ.
Ngôi trường này là nơi bắt đầu của mọi bi kịch kiếp trước. Khi Vân Tịch vừa bước xuống từ chiếc xe sang trọng của Thẩm gia, hàng loạt ánh mắt soi mói đổ dồn về phía cô.
"Kìa, không phải là Vân Tịch sao? Nghe nói cô ta bị Thẩm thiếu nhốt lại vì dám bỏ trốn theo đàn anh khóa trên mà?" "Nhìn cổ áo cô ta kìa, che kín mít thế kia chắc là đầy vết tích rồi..."
Những lời xì xào lọt vào tai Vân Tịch. Cô bình thản bước đi, nhưng bàn tay Thẩm Trình Châu phía sau đã siết chặt lại thành nắm đấm. Anh đứng tựa vào cửa xe, đôi mắt lạnh lẽo quét qua đám đông. Sự hiện diện của "diêm vương" họ Thẩm khiến không khí xung quanh đột ngột hạ xuống độ không. Đám đông lập tức im bặt, không ai dám thở mạnh.
Vào đến lớp học, Vân Tịch gặp lại Lâm Mặc – nam phụ kiếp trước, kẻ đã dùng những lời đường mật để lừa cô lấy cắp tài liệu bí mật của Thẩm gia, khiến cô rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Lâm Mặc vừa thấy Vân Tịch liền tiến tới, vẻ mặt giả bộ lo lắng: "Tịch Tịch, em đi đâu cả tuần nay? Anh lo cho em lắm. Tên điên họ Thẩm đó có làm gì em không?"
Vân Tịch cảm nhận được một luồng sát khí quen thuộc đang tiến gần từ phía sau cửa lớp. Cô biết Thẩm Trình Châu đang đứng đó. Kiếp trước, chính vào lúc này, cô đã nắm lấy tay Lâm Mặc và cầu xin anh ta đưa mình đi, dẫn đến cơn thịnh nộ san phẳng mọi thứ của Thẩm Trình Châu.
Lần này, Vân Tịch lùi lại một bước, giữ khoảng cách tuyệt đối.
"Anh Lâm, mời anh giữ tự trọng. Tôi và anh không thân thiết đến mức gọi tên thân mật như vậy."
Lâm Mặc ngẩn người: "Em nói gì vậy? Chẳng phải em nói anh ta là kẻ độc tài, em rất sợ anh ta sao?"
"Tôi từng mù quáng nên mới thấy sợ người đàn ông yêu mình nhất." Vân Tịch lớn tiếng để người ngoài cửa cũng có thể nghe thấy. "Chồng tôi có điên cuồng hay cố chấp, đó cũng là chuyện riêng của chúng tôi. Còn anh, đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, tôi thấy bẩn mắt."
"Xoảng!" Chiếc cửa lớp bị đẩy mạnh. Thẩm Trình Châu bước vào, khí thế bức người. Anh không nhìn Lâm Mặc lấy một cái, mà đi thẳng đến bên Vân Tịch, vòng tay ôm lấy eo cô, kéo cô vào sát người mình như muốn thông báo cho cả thế giới biết chủ quyền.
"Ngoan lắm." Anh hôn lên trán cô, nhưng ánh mắt lại nhìn Lâm Mặc như nhìn một cái xác không hồn. "Tịch Tịch, nếu con sâu bọ này làm em khó chịu, anh sẽ giúp em khiến hắn biến mất mãi mãi."