MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChìm Đắm Trong Sự Điên Cuồng Của AnhChương 5: Ranh giới của sự độc chiếm

Chìm Đắm Trong Sự Điên Cuồng Của Anh

Chương 5: Ranh giới của sự độc chiếm

465 từ · ~3 phút đọc

Lời đe dọa của Thẩm Trình Châu không phải là nói suông. Ngay trong buổi chiều hôm đó, Lâm Mặc bị đuổi học vì một loạt bê bối tài chính của gia đình bị phanh phui. Ai cũng biết là do ai làm, nhưng không ai dám hé răng.

Về đến nhà, Thẩm Trình Châu dường như vẫn chưa nguôi giận. Sự xuất hiện của Lâm Mặc đã đánh thức con quái vật ghen tuông trong lòng anh. Anh kéo Vân Tịch vào thư phòng, thô bạo ép cô ngồi lên bàn làm việc, giữa những đống tài liệu quan trọng.

"Hắn ta đã chạm vào đâu?" Anh gằn giọng, bàn tay bóp chặt cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.

"Anh ấy không chạm vào đâu cả, Trình Châu. Em đã tránh xa anh ta mà." Vân Tịch cố gắng giải thích, giọng cô bắt đầu mang theo tiếng nấc nghẹn.

"Nhưng hắn đã nhìn em! Ánh mắt bẩn thỉu đó đã đặt lên người em!" Thẩm Trình Châu gầm lên, sự mất kiểm soát hiện rõ trên khuôn mặt điển trai. Anh bắt đầu xé bỏ lớp áo ngoài của cô, dùng những nụ hôn thô bạo để "tẩy rửa" đi hơi thở của người khác.

Vân Tịch không chống cự. Cô biết lúc này càng chống cự anh sẽ càng điên hơn. Cô vòng tay ôm lấy đầu anh, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc anh, nước mắt rơi lã chã trên gối.

"Em chỉ là của anh... Trình Châu, làm ơn tin em..."

Sự mềm yếu của cô cuối cùng cũng đánh bại được sự cuồng bạo của anh. Thẩm Trình Châu dừng lại, nhìn thấy những giọt nước mắt của cô, lòng anh đau thắt. Anh vùi đầu vào ngực cô, thở dốc, giọng nói mang theo sự cầu khẩn tội nghiệp: "Đừng nhìn kẻ khác, đừng cười với kẻ khác. Nếu không tôi sẽ phát điên mất... Tịch Tịch, làm ơn, chỉ nhìn một mình tôi thôi."

Trong bóng tối của thư phòng, Vân Tịch ôm chặt lấy người đàn ông đang run rẩy vì nỗi sợ mất mát này. Cô nhận ra rằng, sự điên cuồng của anh thực chất chỉ là một tình yêu quá mức cực đoan và thiếu an toàn.

Đêm đó, trong không gian tràn ngập dục vọng và sự chiếm hữu, Thẩm Trình Châu lại một lần nữa chiếm lấy cô. Nhưng lần này, nó không còn là sự trừng phạt, mà là một sự giao hòa của linh hồn và thể xác. Anh thì thầm những lời yêu đương vặn vẹo vào tai cô, còn cô dùng sự bao dung của mình để xoa dịu con dã thú trong anh.

"Tịch Tịch... nói lại đi, em là của ai?" "Em... em là của anh... mãi mãi là của anh..."