Sau khi đưa Vân Tịch rời khỏi nhà kho đẫm máu, Thẩm Trình Châu không đưa cô về biệt thự cũ. Anh đưa cô đến một căn biệt thự bí mật nằm sâu trong rừng thông ngoại ô, nơi được bao quanh bởi hệ thống an ninh tối tân nhất và hàng chục vệ sĩ túc trực 24/7.
Vân Tịch mê man suốt một đêm vì dư chấn tâm lý và mệt mỏi. Khi cô tỉnh lại, điều đầu tiên cô cảm nhận được không phải là hơi ấm của chăn nệm, mà là một sức nặng kỳ lạ ở cổ chân trái.
Cô hơi nhích chân, tiếng kim loại va chạm lạch cạch vang lên khô khốc trong căn phòng tĩnh lặng. Vân Tịch bàng hoàng kéo chăn ra. Ở cổ chân cô, bên cạnh chiếc lắc chân định vị xinh xắn, giờ đây là một vòng tròn bằng vàng nguyên khối, nối với một sợi dây xích mảnh nhưng vô cùng chắc chắn, đầu kia của sợi xích được gắn chặt vào chân giường.
"Tỉnh rồi sao?"
Giọng nói của Thẩm Trình Châu vang lên từ bóng tối bên cửa sổ. Anh bước ra, gương mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt lại sáng quắc một cách đáng sợ. Anh bưng một bát cháo nóng, ngồi xuống cạnh giường, thản nhiên như thể sợi xích kia không hề tồn tại.
"Trình Châu... cái này là sao?" Vân Tịch run run chỉ vào chân mình.
Thẩm Trình Châu buông bát cháo, bàn tay to lớn vuốt ve khuôn mặt cô, ngón tay anh dừng lại trên môi cô, miết nhẹ: "Anh đã nói rồi, nếu em còn dám mạo hiểm tính mạng để rời khỏi tầm mắt anh, anh sẽ nhốt em lại. Tịch Tịch, anh không thể chịu đựng thêm một lần nào nữa cảm giác nhìn thấy em bị kẻ khác khống chế."
"Nhưng em đã để lại lời nhắn cho anh mà! Em tin anh nên mới đi!" Vân Tịch cố gắng giải thích, nước mắt bắt đầu rơi.
"Tin anh?" Thẩm Trình Châu cười khẩy, nụ cười đầy sự vặn vẹo. "Nếu anh chậm một phút thì sao? Nếu phát súng đó không trúng gã kia mà trúng em thì sao? Tịch Tịch, em quá coi thường sự điên rồ của anh rồi."
Anh đè cô xuống giường, cơ thể nặng nề ép chặt lấy cô. Anh không hôn cô một cách dịu dàng như mọi khi, mà cắn mạnh vào vành tai cô, thì thầm: "Ở đây đi. Anh sẽ mang cả thế giới đến cho em, nhưng em không được bước ra khỏi cánh cửa này nửa bước. Sợi xích này dài đủ để em đi lại trong phòng và vào phòng tắm. Ngoan, đừng cố tháo nó ra, nó được làm riêng cho em, chìa khóa chỉ mình anh có."
Vân Tịch nhìn vào đôi mắt tràn ngập sự tuyệt vọng của anh, cô hiểu rằng vụ bắt cóc đã đánh sập hàng rào lý trí cuối cùng của người đàn ông này. Cô không gào thét, chỉ lặng lẽ ôm lấy cổ anh, để mặc cho sự chiếm hữu cực đoan này nuốt chửng lấy mình.