Những ngày sau đó, Vân Tịch sống trong một cuộc sống mà người ngoài nhìn vào sẽ thấy là thiên đường, nhưng thực chất là một "ngục tù" lộng lẫy. Mỗi ngày, Thẩm Trình Châu đều tự tay chăm sóc cô từ việc vệ sinh cá nhân đến ăn uống. Anh không cho phép bất kỳ người hầu nào bước vào phòng.
Anh mua cho cô hàng đống váy áo cao cấp, trang sức lộng lẫy nhất, chỉ để cô mặc cho anh ngắm trong không gian bốn bức tường. Mỗi khi đi làm, anh sẽ mở máy tính bảng lên để quan sát cô qua hệ thống camera dày đặc trong phòng.
"Trình Châu, em muốn đọc sách mới." Vân Tịch nói khi anh đang chải tóc cho cô vào một buổi chiều.
"Được, chiều nay anh sẽ cho người mang cả một thư viện đến đây." Anh hôn lên mu bàn tay cô, ánh mắt cuồng nhiệt.
Dù bị xích, nhưng Vân Tịch nhận ra Thẩm Trình Châu đang đối xử với cô cực kỳ cẩn thận, như thể cô là một bảo vật dễ vỡ bằng thủy tinh. Anh lo lắng cô buồn, lo lắng cô đau cổ chân nên đã cho bọc một lớp nhung mềm phía trong vòng vàng. Sự đối lập giữa hành động thô bạo (giam giữ) và sự chăm sóc dịu dàng khiến Vân Tịch cảm thấy trái tim mình dần mềm yếu.
Tối hôm đó, Thẩm Trình Châu trở về với một tâm trạng không tốt. Việc Tống gia sụp đổ đã kéo theo một vài rắc rối về pháp lý, nhưng điều làm anh khó chịu nhất là việc phải rời xa cô suốt 10 tiếng đồng hồ.
Vừa bước vào phòng, anh đã lao đến ôm chặt lấy cô, vùi đầu vào ngực cô như một đứa trẻ tìm nơi nương tựa.
"Tịch Tịch, đừng bỏ rơi anh... tất cả bọn họ đều muốn chia rẽ chúng ta." Anh lảm nhảm, hơi thở nồng nặc mùi rượu.
Vân Tịch nhẹ nhàng vuốt ve lưng anh: "Em ở đây mà, em không đi đâu cả."
Dục vọng trong lòng Thẩm Trình Châu bùng cháy. Anh thô bạo lột xác xiêm y của cả hai. Tiếng sợi xích kim loại va chạm với thành giường gỗ tạo nên những âm thanh kích thích thính giác. Trong cuộc hoan lạc này, Thẩm Trình Châu dường như muốn trút bỏ hết mọi nỗi lo âu. Anh chiếm đoạt cô một cách tham lam, để lại trên cơ thể cô vô số dấu ấn xanh tím.
"Nói em yêu anh... nói em chỉ thuộc về mình anh!" Anh vừa thúc mạnh vừa gầm khẽ.
Vân Tịch khóc trong sự sung sướng và đau đớn đan xen: "Em yêu anh... em là của anh... Trình Châu... em đau..."
Anh lập tức hôn lên những giọt nước mắt của cô, động tác trở nên dịu dàng hơn nhưng vẫn không kém phần mãnh liệt. Đêm đó, dưới ánh trăng hắt qua khe cửa, hai linh hồn vặn vẹo hòa vào nhau, một người tự nguyện bị xích, một người điên cuồng độc chiếm.