Vân Tịch biết rằng mình không thể bị xích mãi thế này. Không phải cô muốn bỏ trốn, mà cô muốn Thẩm Trình Châu phải học cách tin tưởng cô, nếu không anh sẽ sớm kiệt sức vì sự ghen tuông của chính mình.
Cô bắt đầu thay đổi chiến thuật. Thay vì im lặng chịu đựng, cô bắt đầu chủ động bày tỏ tình yêu nhiều hơn. Mỗi khi anh đi làm về, cô sẽ đứng chờ sẵn ở phạm vi sợi xích cho phép, nở nụ cười rạng rỡ nhất. Cô tự tay học cách thắt cà vạt cho anh, học cách pha loại trà anh thích nhất.
Một buổi tối, khi Thẩm Trình Châu đang ngồi làm việc bên cạnh giường để trông chừng cô, Vân Tịch khẽ kéo tay áo anh.
"Trình Châu, chân em hơi sưng." Cô đưa cổ chân bị xích ra, vẻ mặt tội nghiệp.
Thẩm Trình Châu lập tức bỏ máy tính xuống, nâng chân cô lên kiểm tra. Thực tế cô chỉ hơi đỏ một chút do cọ xát, nhưng anh lại xót xa vô cùng.
"Anh xin lỗi... anh sẽ nới lỏng nó ra một chút."
"Trình Châu, anh có tin em không?" Cô nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói chân thành. "Anh xích em lại, nhưng anh không thể xích được trái tim em. Mà trái tim em thì đã thuộc về anh từ lâu rồi. Anh nhìn xem, em có vô số cơ hội để phản kháng, nhưng em đều nghe lời anh. Tại sao anh vẫn phải dùng đến thứ này?"
Thẩm Trình Châu khựng lại, bàn tay cầm chìa khóa hơi run rẩy.
"Nếu em tháo nó ra... em sẽ chạy đi đúng không? Em sẽ lại tìm Lâm Mặc, hoặc một ai đó bình thường hơn anh..."
"Không bao giờ." Vân Tịch áp tay anh lên tim mình. "Ngoài kia không ai yêu em bằng anh, và cũng không ai khiến em thấy mình được trân trọng như anh. Trình Châu, hãy cho em một cơ hội để chứng minh rằng, dù không có sợi xích này, em vẫn sẽ ở lại."
Sự im lặng bao trùm căn phòng. Sau một hồi lâu đấu tranh nội tâm, Thẩm Trình Châu chậm rãi tra chìa khóa vào ổ. Tiếng "cạch" vang lên, sợi xích rơi xuống sàn nhà.
Vân Tịch cảm thấy nhẹ hẫng, nhưng cô không chạy ra cửa. Cô lập tức nhào vào lòng anh, hôn lên môi anh một cách chủ động và nồng nhiệt nhất từ trước đến nay.
"Cảm ơn anh đã tin em."
Thẩm Trình Châu ôm chặt lấy cô, lực đạo như muốn bóp nát xương sườn cô. "Nếu em lừa anh, Tịch Tịch... anh sẽ không chỉ xích chân em đâu. Anh sẽ khiến em không bao giờ có thể đứng lên được nữa."
Vân Tịch mỉm cười, cô biết mình đã thắng bước đầu tiên trong việc thuần hóa con dã thú này. Nhưng cô không biết rằng, bên ngoài biệt thự, những kẻ thù bị anh dồn vào đường cùng đang bắt đầu liên kết với nhau cho một đòn chí mạng cuối cùng.