Không khí bữa tiệc trở nên gượng gạo vô cùng. Vân Hải mặt mày tím tái vì bị con rể tương lai làm nhục giữa chốn đông người, nhưng vì nể sợ quyền thế của nhà họ Thẩm, ông ta chỉ biết nặn ra nụ cười cầu hòa.
"Trình Châu nói đùa rồi. Tịch Tịch là con gái tôi, gia đình gặp nhau là chuyện thường."
Vân Tịch đứng bên cạnh, thản nhiên nhấp một ngụm nước trái cây. Cô nhìn thấy Vân Yên – đứa con riêng của mẹ kế – đang đứng trong góc với ánh mắt ghen tị đỏ ngầu. Kiếp trước, Vân Yên chính là kẻ đã bỏ thuốc vào ly nước của cô.
Đúng như dự đoán, chỉ một lúc sau, Vân Yên cầm một ly rượu vang tiến lại gần, vẻ mặt hối lỗi: "Chị ơi, trước đây em có nhiều lỗi lầm, chị uống ly rượu này xem như tha thứ cho em nhé?"
Vân Tịch nhìn ly rượu, trong lòng cười lạnh. Thẩm Trình Châu định tiến lên gạt đi, nhưng Vân Tịch đã ngăn anh lại. Cô nhận lấy ly rượu, xoay nhẹ trên tay rồi bất ngờ hất thẳng vào mặt Vân Yên.
"A!" Vân Yên hét lên, rượu vang đỏ chảy ròng ròng trên chiếc váy trắng đắt tiền.
"Ôi, xin lỗi nhé, tay chị hơi run." Vân Tịch bình thản nói, đôi mắt cô trở nên sắc lẹm: "Nhưng mà Yên Yên này, thuốc trong ly rượu này mạnh quá, chị sợ mình uống vào sẽ làm loạn bữa tiệc mất."
Cả khán phòng lặng ngắt. Vân Hải lao tới quát: "Vân Tịch! Mày nói bậy gì đó?"
Lúc này, Thẩm Trình Châu bước lên một bước, tỏa ra áp lực kinh người. Anh rút trong túi ra một chiếc điện thoại, nhấn nút phát. Trong đoạn băng là cảnh Vân Yên lén lút bỏ một loại bột trắng vào ly rượu của Vân Tịch ở khu vực chuẩn bị.
"Vân tổng, ông định nói con gái tôi nói bậy sao?" Thẩm Trình Châu cười nhưng không chạm tới đáy mắt. "Tôi đã lắp camera giám sát toàn bộ khách sạn này trước khi chúng tôi đến. Bất cứ ai định động vào Tịch Tịch, đều phải trả giá."
Thẩm Trình Châu ra hiệu cho vệ sĩ. Hai người đàn ông cao lớn lập tức khống chế Vân Yên. Bà Liễu khóc lóc van xin, nhưng Thẩm Trình Châu chỉ lạnh lùng thốt ra một câu: "Trong vòng 24 giờ, tôi muốn thấy công ty của Vân gia phá sản. Còn cô ta... gửi đến đồn cảnh sát về tội mưu toan hãm hại người khác."
Anh quay sang nhìn Vân Tịch, ánh mắt lập tức dịu dàng đến lạ kỳ: "Tịch Tịch, em hài lòng với cách xử lý này chứ?"
Vân Tịch gật đầu, cô cảm thấy gánh nặng kiếp trước như được trút bỏ. Cô biết, người đàn ông này tuy có điên, nhưng sự điên cuồng đó là tấm khiên vững chắc nhất bảo vệ cô khỏi mọi dông bão.