Rời khỏi bữa tiệc náo loạn, Thẩm Trình Châu không đưa Vân Tịch về ngay. Anh lái xe đưa cô đến một bãi biển vắng người ở ngoại ô. Gió biển thổi tung mái tóc cô, làm dịu đi những căng thẳng vừa rồi.
Thẩm Trình Châu ôm cô từ phía sau, vùi mặt vào hõm cổ cô, tham lam hít hà mùi hương dịu nhẹ.
"Hôm nay em làm anh rất bất ngờ." Anh thì thầm, giọng nói có chút khàn đặc của dục vọng đang trỗi dậy. "Anh cứ tưởng em sẽ sợ hãi, sẽ lại đẩy anh ra để bảo vệ bọn họ."
Vân Tịch xoay người lại, áp đôi bàn tay nhỏ nhắn lên mặt anh: "Từ giờ trở đi, em sẽ không bao giờ đẩy anh ra nữa. Em chỉ cần anh thôi."
Câu nói này hoàn toàn đánh gục lý trí cuối cùng của Thẩm Trình Châu. Anh bế bổng cô lên, đặt cô ngồi lên mui xe Rolls-Royce đắt giá. Dưới ánh trăng mờ ảo và tiếng sóng biển rì rào, nụ hôn của anh mãnh liệt như muốn nuốt chửng cô.
"Tịch Tịch... nói lại đi... em chỉ cần ai?"
"Em chỉ cần anh... Trình Châu... chậm một chút..." Vân Tịch thở dốc, đôi tay bám chặt vào vai anh khi bàn tay anh bắt đầu thám hiểm vào bên trong chiếc váy dạ hội rực rỡ.
Sự chiếm hữu của Thẩm Trình Châu ở không gian mở càng trở nên nguyên thủy và cuồng nhiệt hơn bao giờ hết. Anh muốn để lại dấu ấn của mình ở mọi nơi, để mỗi khi cô nhìn vào gương, cô sẽ nhớ rằng mình thuộc về ai.
"Em là của anh... cả đời này, kiếp này, kiếp sau cũng vậy." Thẩm Trình Châu gầm nhẹ trong cổ họng khi cả hai hòa vào làm một.
Giữa không gian mênh mông, Vân Tịch chấp nhận sự "giam cầm" này một cách tự nguyện. Cô biết, đây không phải là cái lồng sắt lạnh lẽo, mà là một vòng tay ấm áp sẵn sàng thiêu đốt cả thế giới vì cô. Tuy nhiên, trong bóng tối, vẫn có những đôi mắt đang dõi theo họ, và sóng gió thực sự của giới hào môn chỉ mới bắt đầu bắt đầu...