Sau khi Vân gia sụp đổ, danh tiếng của Thẩm Trình Châu càng trở nên đáng sợ trong giới thượng lưu. Người ta đồn rằng anh vì một người phụ nữ mà không tiếc tay tàn sát cả gia đình vợ sắp cưới. Nhưng đối với Thẩm Trình Châu, những lời đó chỉ là gió thoảng mây bay. Điều duy nhất anh quan tâm là Vân Tịch có đang cười với anh hay không.
Sáng thứ Hai, biệt thự Thẩm gia đón một vị khách đặc biệt: Tống Nhã Vy – con gái của một đối tác chiến lược quan trọng, cũng là người được xem là "môn đăng hộ đối" nhất với Thẩm Trình Châu trong mắt các trưởng bối.
Vân Tịch bước xuống cầu thang, nhìn thấy một người phụ nữ sang trọng đang ngồi đối diện Thẩm Trình Châu trong phòng khách. Tống Nhã Vy sở hữu vẻ đẹp sắc sảo, tự tin, hoàn toàn trái ngược với vẻ mong manh, sương khói của Vân Tịch.
"Trình Châu, đã lâu không gặp. Nghe nói anh vừa 'dọn dẹp' Vân gia? Anh vẫn quyết đoán như ngày nào." Tống Nhã Vy mỉm cười, bàn tay cô ta định chạm vào tách trà của Thẩm Trình Châu nhưng bị anh khéo léo né tránh.
Thẩm Trình Châu không ngẩng đầu, tay vẫn lướt máy tính bảng: "Đụng vào người của tôi thì phải trả giá. Đó là quy luật."
Vừa lúc đó, Vân Tịch khẽ ho một tiếng. Thẩm Trình Châu lập tức đứng bật dậy, vẻ mặt lạnh lùng tan biến, thay vào đó là sự lo lắng hiện rõ. Anh bước nhanh đến bên cô, vòng tay ôm eo, tự nhiên kéo cô vào lòng.
"Sao không mang dép vào? Sàn nhà lạnh lắm." Anh trách móc nhưng giọng điệu lại đầy sự nuông chiều.
Tống Nhã Vy khựng lại, đôi mắt hiện lên tia sắc lạnh khi nhìn thấy sự dịu dàng hiếm hoi của Thẩm Trình Châu dành cho Vân Tịch. Cô ta đứng dậy, chìa tay ra: "Chào cô, chắc đây là Vân tiểu thư? Tôi là Nhã Vy, bạn thanh mai trúc mã của Trình Châu mới ở Anh về."
Vân Tịch nhìn bàn tay đang chìa ra, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an quen thuộc từ kiếp trước. Cô không bắt tay, mà thay vào đó, cô vòng tay qua cổ Thẩm Trình Châu, kiêu ngạo tuyên bố chủ quyền: "Chào cô Tống. Thật ngại quá, Trình Châu thường nói anh ấy không có bạn là nữ, nên tôi hơi bất ngờ."
Thẩm Trình Châu nghe vậy thì khẽ cười trầm thấp, sự ghen tuông nhỏ nhặt của Vân Tịch khiến anh vô cùng hưởng thụ. Anh cúi xuống hôn lên chóp mũi cô: "Ngoan, anh thực sự không nhớ mình có bạn thanh mai trúc mã nào cả."
Sắc mặt Tống Nhã Vy tối sầm lại. Đây là lần đầu tiên cô ta thấy một Thẩm Trình Châu biết "nghe lời" như vậy.