Biệt thự nhà họ Lục nằm biệt lập trên sườn đồi, đẹp lộng lẫy như một tòa lâu đài, nhưng đối với Tô Diệp, mỗi viên gạch ở đây đều lạnh lẽo như đá dưới hầm mộ.
Kể từ sau đêm cãi vã kinh hoàng đó, Lục Cận Ngôn đã thực hiện đúng lời nói của mình. Anh tịch thu điện thoại, cắt đứt mọi liên lạc của cô với bên ngoài. Cô không còn là thư ký của tập đoàn Lục Thị, mà trở thành một "con chim yến" được nuôi nhốt trong chiếc lồng dát vàng.
Sáng hôm đó, Tô Diệp đứng bên cửa sổ tầng hai, nhìn theo chiếc xe của Lục Cận Ngôn khuất dần sau cánh cổng sắt. Cô thử mở cửa phòng, nhưng hai gã vệ sĩ đứng ngoài chỉ lạnh lùng cúi đầu: "Tô tiểu thư, Lục tổng dặn cô không được ra khỏi phòng nếu không có sự đồng ý của ngài."
Tô Diệp đóng sầm cửa lại, lòng trào dâng một nỗi uất hận tột cùng. Cô bắt đầu lục tung căn phòng, rồi tình cờ phát hiện ra một ngăn kéo bí mật dưới gầm giường. Bên trong không có tiền bạc, chỉ có một tập hồ sơ cũ kỹ bám đầy bụi. Khi mở ra, tim cô như ngừng đập: Đó là những báo cáo tài chính của Tô gia thời điểm phá sản, nhưng có nhiều con số đã bị gạch xóa một cách khó hiểu.
"Anh đang tìm cái gì?"
Giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía cửa khiến Tô Diệp giật bắn mình. Lục Cận Ngôn đã đứng đó từ lúc nào, trên tay vẫn còn cầm chiếc áo khoác vest. Anh không đi làm sao? Hay anh quay lại để giám sát cô?
Tô Diệp vội vàng giấu tập hồ sơ ra sau lưng, nhưng ánh mắt sắc lẹm của anh đã thu trọn mọi thứ. Anh bước tới, từng bước chậm rãi nhưng đầy áp lực.
"Đưa đây." - Anh ra lệnh.
"Đây là hồ sơ của gia đình tôi! Tại sao anh lại giữ nó?" - Tô Diệp hét lên, nước mắt chực trào.
Lục Cận Ngôn không trả lời, anh thô bạo giật lấy tập tài liệu, quẳng mạnh lên bàn. Anh dồn cô vào góc tường, đôi bàn tay to lớn chống hai bên, khóa chặt cô trong khoảng không gian chật hẹp.
"Tôi đã nói rồi, đừng cố tìm hiểu những thứ không dành cho em." - Anh cúi thấp đầu, hơi thở nóng hổi phả vào mặt cô, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng. "Nhiệm vụ duy nhất của em ở đây là phục vụ tôi. Hiểu chưa?"
Sự kháng cự của Tô Diệp chỉ càng làm bùng lên ngọn lửa chiếm hữu trong anh. Anh thô bạo xé mở chiếc áo sơ mi của cô, khiến những chiếc cúc áo văng tung tóe trên sàn đá cẩm thạch.
Cảnh H+ ở chương này mang đậm màu sắc của sự giam cầm và u uất. Giữa ban ngày, trong căn phòng tràn ngập ánh nắng, Lục Cận Ngôn lại dùng bóng tối trong tâm hồn mình để bao phủ lấy cô. Anh không đưa cô lên giường, mà ép cô đối diện với tấm gương lớn trong phòng tắm.
"Nhìn đi Diệp Diệp... Nhìn xem em đang thuộc về ai."
Anh thâm nhập từ phía sau, những cú va chạm mãnh liệt khiến Tô Diệp không thể đứng vững, cô phải bám chặt lấy thành bồn rửa mặt bằng đá lạnh buốt. Sự đối lập giữa cái lạnh của đá và hơi nóng hừng hực từ cơ thể anh khiến cô quay cuồng. Trong gương, cô thấy gương mặt mình đỏ bừng, đôi mắt mờ sương, và phía sau là một Lục Cận Ngôn đang điên cuồng trút bỏ mọi sự tức giận lên cơ thể cô.
Dù trong lòng đầy rẫy sự nghi ngờ và hận thù, nhưng dưới sự khơi gợi điêu luyện của anh, cơ thể cô vẫn run rẩy đón nhận. Tiếng thở dốc hòa cùng tiếng nước chảy tràn ra từ vòi nước chưa kịp tắt tạo nên một khung cảnh hỗn loạn và đầy dục vọng.
Khi mọi thứ kết thúc, Lục Cận Ngôn ôm lấy cô từ phía sau, vùi mặt vào hõm cổ đầy vết cắn của cô, thì thầm một câu nói khiến cô rùng mình: "Đừng hòng rời bỏ tôi. Dù là hận, em cũng phải hận tôi cả đời trong căn nhà này."
Anh rời đi, để lại Tô Diệp ngồi bần thần dưới làn nước lạnh lẽo. Cô nhìn tập hồ sơ bị vứt lăn lóc trên bàn, một ý nghĩ lóe lên: Nếu anh cố tình giấu diếm, nghĩa là sự thật về vụ phá sản còn kinh khủng hơn những gì cô tưởng.