Đêm tại biệt thự họ Lục yên tĩnh đến đáng sợ. Tô Diệp nằm trên giường, tai căng ra nghe ngóng. Khi tiếng động cơ chiếc xe Rolls-Royce gầm rú rồi tắt lịm dưới sân, cô biết Lục Cận Ngôn đã về. Nhưng thay vì tiếng bước chân nện đều trên hành lang, cô chỉ nghe thấy tiếng đổ vỡ loảng xoảng dưới phòng khách và giọng nói lè nhè của quản gia đang cố dìu anh.
Đây là cơ hội duy nhất.
Tô Diệp khoác vội chiếc áo lụa, nhẹ nhàng mở cửa phòng. Cô lẻn vào thư phòng của Lục Cận Ngôn – nơi được coi là "cấm địa" đối với cô. Ánh trăng hắt qua khe cửa sổ, soi sáng chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun đồ sộ.
Cô run rẩy mở ngăn kéo khóa mà cô đã quan sát thấy anh cất chìa khóa nhiều lần. Bên trong, dưới xấp tài liệu dày cộm, là một phong thư cũ nát. Tim cô đập thình thịch khi đọc thấy cái tên: Trần Thế Hùng. Đây là người chú họ xa, vốn là cánh tay phải của cha cô năm xưa.
Hóa ra... kẻ phản bội thật sự không phải chỉ có một mình Lục Cận Ngôn?
"Em tìm thấy thứ mình muốn chưa?"
Tiếng cạch cửa vang lên khô khốc. Tô Diệp giật bắn mình, xấp tài liệu trên tay rơi lã chã xuống sàn. Lục Cận Ngôn đứng tựa vào khung cửa, áo sơ mi bung cúc, mái tóc rối bời. Mùi rượu vang đắt tiền trộn lẫn với mùi thuốc lá nồng nặc bao vây lấy không gian. Đôi mắt anh đỏ ngầu, không phải vì khóc, mà vì men say và một sự cuồng nộ đang bị dồn nén.
"Cận Ngôn... tôi... tôi chỉ muốn tìm..."
"Tìm bằng chứng để buộc tội tôi?" - Anh cười khẩy, bước chân loạng choạng tiến về phía cô. Sự áp bức từ một kẻ say rượu đáng sợ hơn gấp nhiều lần lúc tỉnh táo.
Anh thô bạo dồn cô vào cạnh bàn làm việc cứng nhắc. Bàn tay anh siết chặt lấy cổ tay cô, ép cô phải nhìn vào đống tài liệu hỗn độn.
"Em muốn biết sự thật sao? Sự thật là cha em đã quá tin người, còn tôi chỉ là kẻ nhặt lại những gì em đã vứt bỏ!" - Anh gầm lên, rồi bất ngờ xô đổ toàn bộ máy tính, giá bút trên bàn xuống đất.
Anh nhấc bổng cô lên, đặt ngồi lên mặt bàn lạnh lẽo. Trong cơn say, Lục Cận Ngôn không còn một chút kiềm chế nào. Anh thô bạo xé toạc lớp áo lụa mỏng manh, để mặc cho những mảnh vải rơi xuống sàn như những cánh hoa tàn.
Cảnh H+ ở chương này mang màu sắc của sự hoang dại và tuyệt vọng. Giữa thư phòng trang nghiêm, dưới ánh trăng mờ ảo, Lục Cận Ngôn chiếm hữu cô một cách điên cuồng. Anh hôn cô, nhưng cái hôn ấy mang vị đắng của rượu và vị mặn của những giọt nước mắt không rõ là của ai.
"Nói đi... em hận tôi đúng không?" - Anh thì thầm, giọng khàn đặc giữa những nhịp đẩy mãnh liệt khiến chiếc bàn gỗ khẽ rung lên theo từng chuyển động.
Tô Diệp không thể trả lời. Cô chỉ biết bám chặt lấy vai anh, cảm nhận sự nóng bỏng đang thiêu rụi cả hai. Trong cơn mê loạn của dục vọng, cô chợt nhận ra: Lục Cận Ngôn dường như đang đau khổ hơn cả cô. Anh dùng cơ thể cô để trốn tránh một điều gì đó, để lấp đầy khoảng trống của sự phản bội mà anh cũng chính là nạn nhân.
Tiếng thở dốc hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa. Khi đỉnh điểm của sự thăng hoa ập đến, Lục Cận Ngôn ôm chặt lấy cô, vùi đầu vào ngực cô như một đứa trẻ lạc lối.
"Diệp Diệp... đừng bỏ tôi... một lần nữa..."
Câu nói nghẹn ngào trong cơn say khiến Tô Diệp chết lặng. Đôi tay định đẩy anh ra bỗng khựng lại, rồi từ từ vòng qua ôm lấy tấm lưng rộng lớn đang run rẩy của người đàn ông được mệnh danh là ác ma này.
Đêm ấy, bí mật trong thư phòng vẫn chưa được giải mã hoàn toàn, nhưng có một bí mật khác đã lộ diện: Dưới lớp vỏ tàn nhẫn kia, Lục Cận Ngôn vẫn là người đàn ông năm ấy, yêu cô đến mức hèn mọn.