MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChìm Trong Dục Vọng Của Ác MaChương 13

Chìm Trong Dục Vọng Của Ác Ma

Chương 13

781 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, ánh mặt trời chói chang chiếu vào thư phòng lộn xộn. Lục Cận Ngôn tỉnh dậy với cơn đau đầu như búa bổ. Anh thấy mình đang nằm trên sofa, trên người đắp chiếc áo khoác của tối qua, còn Tô Diệp đã biến mất. Nhìn đống tài liệu vương vãi và ngăn kéo bị mở tung, đôi mắt anh tối sầm lại.

Anh không nhớ hết những gì mình đã nói trong cơn say, nhưng anh nhớ rõ cảm giác ấm áp khi cô ôm lấy anh. Sự ấm áp đó giờ đây chỉ khiến anh cảm thấy bị phản bội sâu sắc hơn. Anh lập tức ra lệnh tăng cường vệ sĩ, nội bất xuất ngoại bất nhập.

Tô Diệp bị nhốt lại trong phòng ngủ chính. Cô ngồi bên cửa sổ, tay siết chặt mảnh giấy nhỏ mà cô đã kịp giấu đi tối qua. Đó là địa chỉ của một căn nhà cũ ở ngoại ô – nơi Trần Thế Hùng đang lẩn trốn.

“Muốn biết sự thật về cha cô, hãy đến đây trước khi Lục Cận Ngôn tìm thấy hắn.” – Dòng chữ nặc danh khiến cô đứng ngồi không yên.

Đúng 11 giờ đêm, khi cả biệt thự chìm vào tĩnh lặng, Tô Diệp bắt đầu kế hoạch. Cô đã bí mật dùng những chiếc khăn trải giường và rèm cửa nối lại thành một sợi dây thừng dài. Cửa sổ phòng ngủ hướng ra phía vườn hồng, nơi lính canh thường thay ca vào lúc nửa đêm.

Trong lúc cô đang chuẩn bị leo xuống, cánh cửa phòng bất ngờ mở ra. Lục Cận Ngôn bước vào, trên tay là một khay thức ăn còn nóng. Anh nhìn sợi dây thừng tạm bợ, rồi nhìn cô, ánh mắt hiện rõ sự thất vọng tột cùng.

"Em lại muốn chạy trốn?" – Giọng anh khàn đặc, mang theo sự lạnh lẽo đến thấu xương.

"Tôi phải đi! Tôi không thể sống mãi như một con thú cưng bị anh giam cầm trong khi kẻ hại cha tôi vẫn nhởn nhơ ngoài kia!" – Tô Diệp hét lên, nước mắt giàn dụa.

Lục Cận Ngôn quẳng khay thức ăn sang một bên, tiếng sứ vỡ tan tành như trái tim anh lúc này. Anh tiến lại gần, dồn cô vào bậu cửa sổ lộng gió.

"Tôi đã bảo vệ em, đã lo cho cha em, thậm chí đã định tha thứ cho tất cả... nhưng em thì sao? Em chỉ muốn rời xa tôi!"

Cơn giận dữ và nỗi lo sợ bị bỏ rơi một lần nữa khiến anh mất kiểm soát. Anh thô bạo đẩy cô xuống giường. Cảnh H+ ở chương này diễn ra trong sự hỗn loạn của gió đêm lùa vào phòng và sự giằng co đầy đau đớn.

Không còn nồng nàn, không còn lời thì thầm, chỉ có tiếng thở dốc và những cú va chạm mạnh mẽ như muốn khảm sâu vào cơ thể cô để cô không thể chạy đi đâu được nữa. Lục Cận Ngôn dùng sức mạnh của mình để áp chế sự phản kháng của cô. Đôi tay anh siết chặt lấy eo cô, những dấu tay đỏ ửng hằn lên làn da trắng muốt.

"Ưm... anh điên rồi... Lục Cận Ngôn... buông tôi ra!" – Cô nức nở, nhưng sự thăng hoa xác thịt tàn nhẫn lại một lần nữa kéo đến, khiến đôi chân cô vô lực quấn lấy hông anh.

Trong bóng tối, anh cắn lên vai cô một dấu răng sâu hoắm, rỉ máu. "Nhớ kỹ nỗi đau này. Mỗi khi em định rời xa tôi, hãy nhớ đến dấu vết này trên người em."

Sau khi thỏa mãn dục vọng điên cuồng, Lục Cận Ngôn vì kiệt sức và men rượu còn sót lại đã ngủ thiếp đi bên cạnh cô. Tô Diệp nằm đó, cơ thể rã rời nhưng đôi mắt lại tỉnh táo lạ kỳ. Cô biết, nếu không đi đêm nay, cô sẽ mãi mãi bị nhốt trong bóng tối của anh.

Nén cơn đau xé lòng, cô gạt tay anh ra, khoác vội chiếc áo khoác rộng thùng sình của anh. Cô lặng lẽ leo xuống từ cửa sổ. Đôi bàn tay bị dây thừng cứa rách, máu thấm ra nhưng cô không dám kêu một tiếng.

Vượt qua hàng rào biệt thự, Tô Diệp chạy thục mạng vào bóng tối. Đằng sau cô, tòa biệt thự lung linh ánh đèn giờ đây giống như một con quái vật đang ngủ say. Cô không biết mình đang đi về đâu, chỉ biết rằng bản hợp đồng tình nhân này, từ đêm nay, đã nhuốm màu máu và nước mắt của một cuộc trốn chạy không có hồi kết.