MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChìm Trong Dục Vọng Của Ác MaChương 14

Chìm Trong Dục Vọng Của Ác Ma

Chương 14

805 từ · ~5 phút đọc

Tô Diệp chạy điên cuồng trong màn đêm ngoại ô tĩnh mịch. Đôi chân trần rớm máu vì sỏi đá, hơi thở cô đứt quãng, lồng ngực đau nhức như bị xé rách. Cuối cùng, căn nhà cấp bốn xập xệ hiện ra dưới ánh đèn đường leo lét.

Cô đẩy cửa bước vào. Mùi thuốc lá rẻ tiền và mùi ẩm mốc xộc lên. Trần Thế Hùng – người chú mà cô từng kính trọng – đang ngồi co quắp nơi góc phòng, gương mặt già nua và đầy vẻ sợ hãi.

"Chú Hùng... nói cho cháu biết, sự thật là gì?" – Tô Diệp khuỵu xuống, giọng run rẩy.

Trần Thế Hùng ngẩng đầu, nhìn thấy cô thì cười thê lương: "Diệp Diệp... cuối cùng cháu cũng đến. Lục Cận Ngôn đã tìm ta suốt hai năm qua. Nó muốn giết ta để bịt đầu mối, hoặc để trả thù cho cháu... ta cũng không rõ nữa."

"Ý chú là sao?"

"Năm đó, không phải Lục Cận Ngôn dồn Tô gia vào đường cùng. Chính ta... chính ta đã cấu kết với đối thủ của cha cháu, làm giả hồ sơ để chiếm đoạt tài sản. Lục Cận Ngôn lúc đó vừa từ nước ngoài về, nó đã dùng toàn bộ số vốn ít ỏi để mua lại những cổ phiếu rác của Tô gia, cố gắng giữ lại cái danh tiếng hão huyền cho cha cháu. Nó làm tất cả để em không phải gả cho gã công tử bột kia... nhưng ta đã tung tin giả rằng nó là kẻ đứng sau."

Tô Diệp bàng hoàng, tai cô như ù đi. Vậy ra, suốt 5 năm qua, cô đã hận nhầm người? Người đàn ông cô coi là ác ma, hóa ra lại là người âm thầm nhặt nhạnh từng mảnh vỡ của đời cô?

"Còn mẹ cháu? Mẹ cháu mất vì tai nạn hôm đó..."

"Bà ấy phát hiện ra ta làm giả giấy tờ... ta không cố ý..." – Trần Thế Hùng gào khóc.

Đoàng!

Cánh cửa gỗ mục nát bị đạp tung. Lục Cận Ngôn xuất hiện như một vị thần chết, cả người anh ướt đẫm sương đêm, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí. Trên tay anh là khẩu súng đen ngòm, họng súng chĩa thẳng vào Trần Thế Hùng.

"Cận Ngôn! Đừng!" – Tô Diệp lao ra chắn trước mặt anh.

"Tránh ra!" – Giọng anh khàn đặc, đầy rẫy sự tổn thương. "Hắn đã giết mẹ em, hắn đã khiến chúng ta thành ra thế này! Em còn muốn bảo vệ hắn sao?"

"Không... tôi không bảo vệ ông ta. Tôi bảo vệ anh! Anh không thể vì hạng người này mà nhúng chàm!" – Tô Diệp ôm chặt lấy chân anh, khóc nức nở. "Tôi đã biết hết rồi... Cận Ngôn, tôi xin lỗi... tôi xin lỗi vì đã hận anh..."

Cánh tay cầm súng của Lục Cận Ngôn run rẩy. Nhìn thấy Tô Diệp thảm hại, chân rớm máu, áo khoác rách bươm, trái tim anh như bị bóp nghẹt. Anh ném khẩu súng sang một bên, đổ gục xuống ôm lấy cô vào lòng.

"Tại sao em lại chạy trốn? Em có biết tôi đã phát điên thế nào không?" – Anh vùi mặt vào cổ cô, giọng nói nghẹn ngào.

Trong căn nhà hoang tàn, giữa bóng tối và sự thật vừa được phơi bày, dục vọng và tình yêu lại một lần nữa bùng cháy, nhưng lần này không còn là sự trừng phạt. Lục Cận Ngôn bế thốc cô lên chiếc phản gỗ cũ kỹ. Anh hôn cô, một nụ hôn nồng cháy nhưng mang theo sự xót xa tột cùng.

Cảnh H+ ở chương này mang màu sắc của sự hối lỗi và giao hòa linh hồn. Không còn sự thô bạo, Lục Cận Ngôn chạm vào cô như chạm vào một món đồ sứ quý giá dễ vỡ. Anh hôn lên đôi chân rớm máu của cô, hôn lên những giọt nước mắt trên mặt cô.

"Ưm... Cận Ngôn... em sai rồi..." – Tô Diệp vòng tay ôm chặt lấy anh, chủ động dâng hiến tất cả.

Sự thăng hoa lần này không chỉ là thể xác, mà là sự rũ bỏ mọi hận thù của 5 năm qua. Trong không gian chật hẹp, hơi thở của hai người hòa làm một. Những cú va chạm nồng nàn, sâu sắc như muốn bù đắp cho những tổn thương mà họ đã gây ra cho nhau. Lục Cận Ngôn khẽ thì thầm bên tai cô: "Diệp Diệp, nợ nần xóa hết rồi. Từ nay, em chỉ nợ tôi một đời bình yên thôi."

Đêm đó, dưới ánh trăng tàn, ác ma đã thực sự tìm thấy thiên thần của mình. Nhưng họ không biết rằng, ở bên ngoài, Thẩm Nhược Lan đã chứng kiến tất cả và một âm mưu độc ác hơn đang dần hình thành.