MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChìm Trong Dục Vọng Của Ác MaChương 15

Chìm Trong Dục Vọng Của Ác Ma

Chương 15

833 từ · ~5 phút đọc

Sau đêm đầy máu và nước mắt tại căn nhà hoang, Lục Cận Ngôn đưa Tô Diệp trở về biệt thự. Nhưng lần này, anh không bế cô lên phòng với sự thịnh nộ, mà ân cần bọc cô trong chiếc áo khoác dày, dìu cô từng bước như nâng niu một báu vật dễ vỡ.

Ánh đèn vàng ấm áp của phòng ngủ tỏa lan, xua đi cái lạnh lẽo của sương đêm ngoại ô. Lục Cận Ngôn tự tay bưng đến một chậu nước ấm, quỳ một chân xuống sàn nhà đá cẩm thạch trước mặt cô.

"Để tôi xem vết thương." – Anh trầm giọng, bàn tay to lớn cẩn thận nhấc đôi chân rớm máu của cô đặt lên đùi mình.

Tô Diệp định rụt lại vì xấu hổ: "Cận Ngôn, để em tự làm..."

"Ngồi yên." – Ánh mắt anh sắc lạnh nhưng chứa chan sự xót xa. Anh dùng khăn ấm lau sạch bụi bẩn và máu khô, rồi tỉ mỉ bôi thuốc. Nhìn những vết trầy xước trên làn da trắng ngần, bàn tay anh khẽ run lên. "Lần sau còn dám chạy trốn trong đêm như thế, tôi sẽ xích em lại thật."

Tô Diệp không sợ hãi trước lời đe dọa đó, cô cúi xuống, luồn tay vào mái tóc hơi rối của anh, nghẹn ngào: "Nếu anh xích em bằng tình yêu của anh, em sẽ không chạy nữa."

Lục Cận Ngôn khựng lại, ngước mắt nhìn cô. Trong khoảnh khắc đó, mọi rào cản kiêu ngạo của "ác ma" hoàn toàn sụp đổ. Anh đứng dậy, kéo cô vào một nụ hôn sâu, nồng nàn vị tha thứ.

Cảnh H+ ở chương này là một sự thăng hoa hoàn toàn khác biệt so với 14 chương trước. Không có sự chiếm hữu thô bạo, không có sự sỉ nhục hay trừng phạt. Chỉ có sự chân thành và khao khát được bù đắp.

Lục Cận Ngôn bế cô lên giường, những nụ hôn của anh rơi xuống như mưa, dịu dàng trượt từ trán, xuống đôi mắt còn vương lệ, rồi dừng lại thật lâu nơi hõm cổ. Anh nâng niu cơ thể cô, từng cái chạm đều mang theo sự trân trọng tột cùng.

"Diệp Diệp... nói em yêu tôi đi." – Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc vì tình ái và cả sự khẩn cầu.

"Em yêu anh... Cận Ngôn, em yêu anh."

Trong không gian yên tĩnh của đêm khuya, chỉ còn tiếng thở dốc hòa quyện và tiếng nhịp tim đập loạn xạ của hai người. Sự giao hòa xác thịt lần này sâu sắc và bền bỉ, như thể họ muốn dùng hơi ấm này để lấp đầy những khoảng trống cô đơn suốt 5 năm qua. Lục Cận Ngôn không vội vã, anh dẫn dắt cô qua từng cung bậc của khoái cảm, để cô hoàn toàn đắm chìm trong sự dịu dàng mà anh dành riêng cho cô. Đôi bàn tay anh đan chặt lấy tay cô, chiếc vòng cũ trên cổ tay cô va chạm khẽ khàng vào nhau như một lời chứng giám cho tình yêu đã vượt qua thù hận.

Sáng hôm sau, Tô Diệp tỉnh dậy trong vòng tay ấm áp của anh. Lục Cận Ngôn vẫn chưa đi làm, anh nằm nghiêng, chống tay nhìn cô ngủ bằng ánh mắt thâm tình mà cô chưa bao giờ thấy.

"Hôm nay em muốn làm gì?" – Anh hỏi, giọng trầm khàn đặc trưng của buổi sớm.

"Chỉ muốn ở bên anh thế này thôi." – Cô rúc vào ngực anh, cảm nhận mùi hương bạc hà quen thuộc.

Nhưng hạnh phúc vốn là thứ phù du nhất. Khi Lục Cận Ngôn vừa rời nhà đi họp, một phong thư chuyển phát nhanh được gửi đến cho Tô Diệp. Bên trong không có thư, chỉ có một chiếc điện thoại đang đổ chuông.

Tô Diệp run rẩy bắt máy. Đầu dây bên kia là giọng nói lạnh lùng của Thẩm Nhược Lan: "Ngọt ngào đủ chưa, Tô Diệp? Cô có biết cái giá của sự tha thứ này là gì không? Nhìn ra ngoài cửa sổ đi."

Tô Diệp chạy ra ban công. Ở phía xa, khói đen bốc lên nghi ngút từ phía công trình lớn nhất của tập đoàn Lục Thị.

"Lục Cận Ngôn đang trên đường đến đó để kiểm tra hiện trường. Nhưng anh ta sẽ không bao giờ đến được đâu, vì phanh xe đã bị người của tôi xử lý rồi." – Thẩm Nhược Lan cười man rợ. "Muốn cứu anh ta, hãy ký vào đơn tự nguyện rời khỏi thành phố này và biến mất mãi mãi. Nếu không, tối nay cô sẽ nhận được thi thể của anh ta đấy."

Điện thoại rơi khỏi tay Tô Diệp. Tim cô thắt lại, cảm giác như trời đất quay cuồng. Hóa ra, ác ma thực sự không phải là người đang yêu cô, mà là những kẻ đang rình rập ngoài kia, chờ đợi lúc cô hạnh phúc nhất để ra đòn chí mạng.