Ánh nắng chói chang của buổi sớm mai chiếu qua rèm cửa khép hờ, khiến Tô Diệp tỉnh giấc với cảm giác cơ thể như vừa bị một cỗ máy nghiền nát. Những dấu vết hoan lạc đỏ sẫm trên làn da trắng ngần nhắc nhở cô về sự thật tàn khốc của đêm qua.
Bên cạnh đã lạnh ngắt từ lâu. Lục Cận Ngôn luôn như vậy, tàn nhẫn và dứt khoát, sau khi lấy đi thứ mình muốn, anh ta chẳng để lại lấy một chút hơi ấm dư thừa.
Trên bàn trà cạnh giường là một bộ đồ công sở cao cấp cùng một mẩu giấy nhỏ với nét chữ rồng bay phượng múa: "8 giờ sáng, có mặt tại tập đoàn Lục Thị. Đừng để tôi phải đợi."
Tô Diệp cắn môi, nén cơn đau âm ỉ ở thắt lưng để đứng dậy. Cô không có quyền lựa chọn, cũng không có tư cách để yếu đuối.
Tòa nhà Lục Thị sừng sững giữa trung tâm thành phố như một biểu tượng của quyền lực tuyệt đối. Tô Diệp bước vào sảnh lớn trong bộ váy bút chì ôm sát, tôn lên đường cong thanh mảnh nhưng gương mặt lại nhợt nhạt không chút sức sống.
"Chào cô, tôi là thư ký đặc biệt mới của Lục tổng." - Cô nói với lễ tân, giọng nói hơi run.
Ngay lập tức, những ánh mắt tò mò và đầy ác ý đổ dồn về phía cô. Những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên: "Chẳng phải là tiểu thư nhà họ Tô sao? Nghe nói nhà phá sản rồi mà, sao lại bò được vào đây?" "Thư ký đặc biệt à? Chắc lại dùng vốn tự có để đổi lấy vị trí đó thôi."
Tô Diệp cúi gằm mặt, bước nhanh vào thang máy VIP. Cánh cửa vừa khép lại, cô thở phào một cái, nhưng sự ngột ngạt vẫn không hề biến mất.
Tại phòng chủ tịch, Lục Cận Ngôn đang ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn. Anh mặc một bộ suit thủ công màu xám tro, trông lịch lãm, ưu nhã, hoàn toàn khác hẳn với hình ảnh "ác ma" cuồng nhiệt trên giường đêm qua.
"Trễ 2 phút." - Anh không ngẩng đầu, thanh âm lạnh lùng như băng mỏng.
"Tôi xin lỗi, vì xe bus..."
"Tôi không quan tâm lý do." - Lục Cận Ngôn ngẩng phắt dậy, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt lấy gương mặt cô. Anh đứng dậy, chậm rãi tiến về phía cô.
Sự áp bách quen thuộc khiến Tô Diệp lùi lại cho đến khi lưng chạm vào cánh cửa gỗ cứng nhắc. Lục Cận Ngôn chống một tay lên cửa, giam cầm cô trong lồng ngực mình. Anh cúi xuống, mùi hương bạc hà thanh mát từ anh bao phủ lấy cô, nhưng lời nói ra lại đầy tính sỉ nhục.
"Ở đây, em không phải là tiểu thư. Em là thư ký, là người hầu, và là món đồ giải khuây của tôi. Nhiệm vụ của em hôm nay là sắp xếp lịch trình và..." - Anh dừng lại, ngón tay thon dài lướt qua gáy cô, nơi có một vết sưng đỏ do anh để lại đêm qua. "...chuẩn bị tâm thế cho buổi tối."
"Lục tổng, đây là công ty..." - Cô lí nhí, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
"Công ty thì sao?" - Anh bật cười mỉa mai, bàn tay bất ngờ luồn vào sau gáy cô, kéo sát gương mặt hai người lại với nhau. "Chỉ cần tôi muốn, bất cứ đâu cũng có thể là giường của chúng ta."
Nói đoạn, anh thô bạo chiếm lấy môi cô bằng một nụ hôn sâu, nồng nặc vị chiếm hữu ngay tại phòng làm việc. Tô Diệp run rẩy, đôi tay bám chặt vào vạt áo anh để không ngã quỵ. Giữa sự căng thẳng của công việc và dục vọng đang âm ỉ cháy, cô nhận ra mình đã thực sự rơi vào chiếc lưới không lối thoát mà anh đã giăng sẵn.
Buổi trưa hôm đó, Lục Cận Ngôn yêu cầu cô mang cà phê vào phòng nghỉ riêng của anh. Cánh cửa vừa đóng lại, anh đã khóa chốt.
"Hợp đồng có điều khoản: Luôn đáp ứng nhu cầu của bên A." - Anh cởi bỏ áo khoác ngoài, ánh mắt tối sầm đầy nguy hiểm. "Bây giờ, tôi đang cảm thấy rất căng thẳng. Em biết mình phải làm gì rồi chứ?"
Tô Diệp nhìn chiếc sofa da sang trọng trong phòng, rồi nhìn người đàn ông đang thong thả nới lỏng thắt lưng trước mặt. Cô hiểu rằng, một cuộc "trả nợ" khác lại bắt đầu, ngay giữa thanh thiên bạch nhật, ngay tại nơi làm việc của anh.