Sau màn "tiếp đón" nồng nhiệt tại phòng nghỉ trưa, Tô Diệp bước ra ngoài với đôi chân run rẩy và chiếc cổ áo sơ mi được cài kín mít để che đi những dấu vết ái ân còn nóng hổi. Cô cố gắng tập trung vào xấp tài liệu trên bàn, nhưng ánh mắt sắc lạnh của Lục Cận Ngôn từ phía sau cánh cửa kính luôn khiến cô sởn gai ốc.
Buổi chiều, tập đoàn Lục Thị đón tiếp một đối tác quan trọng – Trình thiếu gia của tập đoàn địa ốc phía Nam. Trình Phong vốn nổi tiếng là kẻ đào hoa và cũng chính là người từng theo đuổi Tô Diệp nồng nhiệt khi cô còn là thiên kim tiểu thư.
Vừa bước vào phòng họp, ánh mắt Trình Phong đã sáng rực khi thấy bóng dáng quen thuộc.
"Diệp Diệp? Là em sao? Anh đã tìm em khắp nơi sau khi nhà họ Tô gặp chuyện!" – Trình Phong vồn vã tiến tới, định nắm lấy tay cô.
Tô Diệp bàng hoàng lùi lại, định thần lại rồi cúi đầu: "Trình thiếu gia, tôi hiện là thư ký của Lục tổng. Mời anh vào bàn họp."
Sắc mặt Lục Cận Ngôn ngồi ở ghế chủ tọa tối sầm lại trong tích tắc. Chiếc bút máy trong tay anh bị siết chặt đến mức tưởng chừng như sắp gãy đôi. Anh nhìn nụ cười giả tạo của Trình Phong, rồi nhìn sự bối rối của Tô Diệp, một ngọn lửa vô danh bùng cháy trong lồng ngực.
Suốt buổi họp, Trình Phong không hề giấu diếm sự quan tâm dành cho Tô Diệp. Hết hỏi han sức khỏe lại đến lời mời dùng bữa tối "để giúp đỡ cô trong lúc khó khăn".
"Trình thiếu có vẻ quan tâm đến thư ký của tôi hơn là dự án nghìn tỷ này nhỉ?" – Giọng Lục Cận Ngôn vang lên, lạnh lẽo như từ hầm băng vạn năm.
Trình Phong cười xòa: "Lục tổng đừng chấp nhất, tôi và Diệp Diệp là thanh mai trúc mã, giúp đỡ nhau là chuyện thường tình. Nếu Lục tổng không phiền, tôi muốn chuộc cô ấy khỏi vị trí thư ký này, cái giá bao nhiêu tôi cũng trả."
Rầm!
Lục Cận Ngôn đứng phắt dậy, bầu không khí trong phòng họp đông cứng lại. Anh bước đến bên cạnh Tô Diệp, thản nhiên vòng tay qua eo cô, kéo mạnh cô sát vào người mình trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.
"Cái giá của cô ấy, cả đời này Trình thiếu cũng không trả nổi đâu."
Ngay sau khi Trình Phong bị đuổi khéo ra về, Lục Cận Ngôn lôi xồng xộc Tô Diệp vào văn phòng riêng, khóa trái cửa lại.
"Lục Cận Ngôn, anh buông ra! Đau quá..." – Tô Diệp vùng vẫy, nhưng sức mạnh của cô chẳng thấm tháp gì so với cơn thịnh nộ của anh.
Anh ép cô lên mặt bàn làm việc, những tập tài liệu rơi lả tả xuống sàn. Gương mặt anh áp sát, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá và sự nguy hiểm.
"Thanh mai trúc mã? Muốn chuộc em về?" – Anh cười gằn, bàn tay thô bạo xé toạc một bên vai áo của cô, để lộ làn da trắng nõn vẫn còn vương dấu ấn của anh từ buổi trưa. "Em định dùng cơ thể này để quyến rũ bao nhiêu người nữa hả? Hóa ra năm tỷ vẫn còn là quá rẻ cho một kẻ lăng loàn như em?"
"Tôi không có! Là anh ta tự nói..." – Nước mắt cô trào ra vì bị xúc phạm.
"Câm miệng!"
Lục Cận Ngôn không muốn nghe thêm bất kỳ lời giải thích nào. Cơn ghen tuông điên cuồng khiến anh muốn nghiền nát cô ngay lập tức. Anh chiếm lấy môi cô trong một nụ hôn bạo liệt, đầy mùi vị của sự chiếm hữu. Khác với sự cuồng nhiệt ban trưa, lần này là sự khẳng định chủ quyền tuyệt đối.
Anh tháo thắt lưng, gạt phăng mọi thứ trên bàn làm việc sang một bên. Giữa không gian văn phòng trang nghiêm, tiếng thở dồn dập và tiếng kêu rên đứt quãng của Tô Diệp vang lên đầy ám ảnh. Lục Cận Ngôn như một con thú dữ bị thương, anh ra sức giày vò cô, muốn khắc sâu vào tâm trí cô rằng: Thân thể này, linh hồn này, chỉ có thể thuộc về một mình anh.
Mặc cho cô van xin, anh vẫn tiếp tục những cú va chạm mạnh mẽ, mang theo sự tức giận và khao khát điên cuồng. Mỗi một cử động của anh đều như muốn nói: Em là của tôi. Mãi mãi là của tôi.
Đêm đó, văn phòng chủ tịch vẫn sáng đèn rất muộn. Khi cơn bão qua đi, Lục Cận Ngôn nhìn người con gái đang lịm đi trong vòng tay mình, trái tim anh bỗng nhói lên một nhịp đau đớn mà chính anh cũng không hiểu tại sao.