MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChìm Trong Dục Vọng Của Ác MaChương 6

Chìm Trong Dục Vọng Của Ác Ma

Chương 6

924 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng sớm mai len lỏi qua kẽ rèm, Tô Diệp tỉnh dậy trên chiếc sofa dài trong văn phòng chủ tịch. Cả cơ thể cô rã rời, đau nhức sau cơn thịnh nộ đêm qua của Lục Cận Ngôn. Anh ta đã rời đi từ lúc nào, chỉ còn lại chiếc áo vest đắt tiền đắp hờ trên người cô, mang theo mùi hương bạc hà quen thuộc mà cô vừa sợ hãi lại vừa ám ảnh.

Trên bàn làm việc, thay vì xấp tài liệu dày cộm như mọi ngày, lại là một loạt các hộp quà sang trọng từ những thương hiệu thời trang hàng đầu thế giới. Kèm theo đó là một mảnh giấy ngắn gọn: "Thay đồ đi. Tối nay có tiệc, đừng làm tôi mất mặt."

Tô Diệp nhìn những chiếc váy lộng lẫy, đôi môi khẽ nở một nụ cười chua chát. Đối với anh, cô hiện tại chẳng khác nào một con búp bê cần được trưng diện để khẳng định quyền sở hữu của chủ nhân.

Buổi tối, khách sạn Diamond rực rỡ ánh đèn. Đây là buổi tiệc kỷ niệm của giới thượng lưu thành phố S. Khi chiếc Rolls-Royce của Lục Cận Ngôn dừng trước sảnh, mọi ống kính đều đổ dồn về phía họ.

Lục Cận Ngôn bước xuống xe, bộ suit đen tuyền tôn lên vóc dáng cao lớn, khí chất vương giả không ai bì kịp. Anh vòng qua bên kia, ga lăng mở cửa và chìa tay ra cho Tô Diệp.

Cô bước xuống trong chiếc váy lụa màu đỏ rượu vang, thiết kế hở lưng táo bạo khoe trọn làn da trắng sứ nhưng lại che kín vùng cổ để ẩn đi những dấu vết ái ân chưa kịp tan. Sự xuất hiện của "cựu thiên kim" bên cạnh "tân vương" giới kinh doanh khiến đám đông xì xào không ngớt.

"Cười lên." - Lục Cận Ngôn cúi sát tai cô thì thầm, bàn tay đặt ở eo cô siết chặt, kéo cô sát vào lồng ngực mình. "Em là thư ký của tôi, hãy làm tốt vai trò của mình."

Suốt buổi tiệc, anh không rời cô nửa bước. Bàn tay anh luôn đặt ở vị trí đầy tính chiếm hữu, như một lời tuyên cáo ngầm với tất cả những gã đàn ông đang thèm khát nhìn về phía cô: Người phụ nữ này là của Lục Cận Ngôn.

Tuy nhiên, sự bình lặng không kéo dài lâu. Một người phụ nữ với vẻ ngoài kiêu sa, diện bộ váy trắng tinh khiết như thiên nga bước đến. Đó là Thẩm Nhược Lan – con gái của một đối tác chiến lược và cũng là người được đồn đoán sẽ đính hôn với Lục Cận Ngôn.

"Cận Ngôn, anh đến rồi." - Thẩm Nhược Lan mỉm cười ngọt ngào, rồi liếc mắt nhìn Tô Diệp bằng vẻ khinh bỉ không giấu giếm. "Ồ, đây chẳng phải là tiểu thư nhà họ Tô sao? Nghe nói dạo này cô 'làm việc' dưới trướng Cận Ngôn rất vất vả?"

Hai chữ "làm việc" được nhấn mạnh đầy đầy ẩn ý khiến Tô Diệp tái mặt.

Lục Cận Ngôn không phủ nhận, cũng chẳng giải thích. Anh thản nhiên nâng ly rượu, ánh mắt lạnh lùng nhìn Thẩm Nhược Lan: "Cô ấy làm việc có vất vả hay không, chỉ có tôi mới rõ nhất."

Lời nói mập mờ của anh như đổ thêm dầu vào lửa. Thẩm Nhược Lan tức giận nhưng không thể làm gì, chỉ biết hậm hực rời đi sau khi để lại một cái nhìn đầy thù hận dành cho Tô Diệp.

Khi buổi tiệc kết thúc, trên xe trở về biệt thự, không gian im lặng đến mức nghe thấy cả tiếng thở. Tô Diệp nhìn ra cửa sổ, cảm thấy mình thật lạc lõng giữa sự xa hoa này.

Bất ngờ, Lục Cận Ngôn kéo cô vào lòng, bàn tay anh bắt đầu tháo dỡ những món trang sức đắt tiền trên người cô một cách thong thả nhưng đầy áp chế.

"Hôm nay em thể hiện rất tốt." - Anh thì thầm, hơi thở nồng nặc vị rượu vang đắt tiền.

Anh bắt đầu hôn lên bờ vai trần mảnh dẻ của cô, những nụ hôn vụn vặt nhưng nóng bỏng khiến Tô Diệp khẽ rùng mình. Trong không gian chật hẹp của chiếc xe đang lao đi giữa màn đêm, dục vọng lại một lần nữa bùng cháy.

Lục Cận Ngôn không đợi được đến khi về nhà. Anh kéo tấm ngăn cách với tài xế lên, rồi thô bạo đẩy cô ngồi lên đùi mình. Chiếc váy lụa đắt tiền bị kéo lên cao, sự va chạm trực tiếp giữa làn da mát lạnh của cô và sự nóng bỏng của anh khiến cả hai đều run rẩy.

Trong bóng tối của khoang xe, tiếng thở dồn dập và tiếng ma sát của vải lụa tạo nên một bản nhạc đầy ám ảnh. Lục Cận Ngôn chiếm hữu cô một cách điên cuồng, như muốn trút bỏ hết những khó chịu khi thấy kẻ khác nhìn cô trong buổi tiệc. Tô Diệp chỉ biết bám chặt lấy vai anh, chìm đắm trong sự thăng hoa đầy nhục nhã nhưng cũng đầy khao khát này.

"Nhớ kỹ..." - Anh gầm nhẹ giữa những nhịp đẩy mãnh liệt. "Dù mặc váy lộng lẫy hay không, em vẫn chỉ là người của tôi."

Đêm nay, cô nhận ra, dù trong tủ kính hay trên giường, cô mãi mãi là món đồ chơi không có quyền tự do trong tay ác ma này.