MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChìm Trong Dục Vọng Của Ác MaChương 7

Chìm Trong Dục Vọng Của Ác Ma

Chương 7

787 từ · ~4 phút đọc

Cơn hoan lạc điên cuồng trên xe để lại cho Tô Diệp một cơ thể rã rời và một trái tim đầy rẫy vết xước. Khi về đến biệt thự, Lục Cận Ngôn thản nhiên bước xuống xe trước, để lại cô tự mình chỉnh đốn lại trang phục xộc xệch.

Tô Diệp bước vào phòng ngủ phụ, nơi cô được "sắp xếp" ở để tiện phục vụ anh. Trên chiếc bàn nhỏ, một phong bì không đề tên nằm im lìm. Cô run rẩy mở ra, bên trong là những bức ảnh chụp cô và anh bước ra từ khách sạn đêm qua, kèm theo dòng chữ đỏ thẫm như máu: "Vị trí của một kẻ bán thân không bao giờ bền vững."

Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Thẩm Nhược Lan đã bắt đầu ra tay. Tô Diệp vò nát những bức ảnh, ném chúng vào sọt rác. Cô không có quyền sợ hãi, vì cô còn phải sống để trả nợ.

Nửa đêm, Lục Cận Ngôn không ngủ được. Anh bước vào phòng làm việc, vô tình chạm vào ngăn kéo bị kẹt. Bên trong là một chiếc hộp nhung cũ kỹ – kỷ vật duy nhất còn sót lại từ 5 năm trước.

Đó là một chiếc vòng tay rẻ tiền mà anh đã chắt chiu tiền làm thêm cả tháng trời để mua tặng cô. Ngày đó, cô đã ném nó xuống bùn và nói rằng: "Thứ rẻ mạt này không xứng với tôi." Nhưng anh lại không nỡ vứt đi, âm thầm nhặt lại và giữ đến tận bây giờ.

Cơn giận dữ một lần nữa bùng lên. Tại sao anh vẫn còn giữ nó? Tại sao anh vẫn còn bận tâm đến người phụ nữ đã chà đạp lòng tự trọng của mình?

Anh cầm chiếc hộp, bước thẳng sang phòng của Tô Diệp.

Rầm!

Cánh cửa bị đẩy mạnh. Tô Diệp đang ngồi bó gối bên cửa sổ, giật mình nhìn anh. Ánh trăng hắt lên gương mặt thanh tú, đôi mắt cô vương chút lệ khiến cô trông mỏng manh như một cánh hoa sắp tàn.

"Cầm lấy!" - Anh ném chiếc hộp vào người cô. "Em có nhớ thứ này không?"

Tô Diệp bàng hoàng cầm chiếc vòng lên. Ký ức ùa về như thác lũ. Thực chất, năm đó cô buộc phải nói những lời cay độc để anh từ bỏ cô, để anh ra nước ngoài tu nghiệp thay vì vì cô mà bỏ lỡ tương lai trong lúc gia đình cô ép cô gả cho một kẻ khác.

"Tôi... tôi nhớ." - Cô nghẹn ngào.

"Nhớ?" - Lục Cận Ngôn tiến tới, thô bạo bóp lấy cằm cô. "Vậy em có nhớ cảm giác khi chà đạp lên trái tim tôi không? Đêm nay, tôi muốn em dùng chính chiếc vòng này để nhắc nhở bản thân mình đã rẻ mạt đến thế nào."

Anh không cho cô thanh minh, đè nghiến cô xuống giường. Lần này, sự thâm nhập của anh mang theo một nỗi đau đớn khó tả. Anh đeo chiếc vòng cũ vào tay cô, một sự mỉa mai cay đắng.

"Ưm... Cận Ngôn... đừng..." - Cô nức nở, tiếng kêu rên hòa lẫn với tiếng kim loại của chiếc vòng va chạm vào thành giường tạo nên những âm thanh chát chúa.

Dục vọng nổ tung giữa bóng tối. Anh chiếm hữu cô một cách dồn dập, mãnh liệt hơn bao giờ hết. Những cú đẩy như muốn trút hết nỗi hận thù và cả sự yêu thương mâu thuẫn vào cơ thể cô. Trong cơn mê loạn, Lục Cận Ngôn vô tình thốt ra một cái tên mà anh đã cố quên suốt 5 năm:

"Diệp Diệp... tại sao em lại đối xử với tôi như vậy?"

Tô Diệp khựng lại, trái tim cô như vỡ tan. Anh vẫn gọi tên cô, vẫn đau đớn vì cô. Cô vòng tay ôm chặt lấy tấm lưng rộng lớn của anh, để mặc cho sự thăng hoa xác thịt và nỗi đau tâm hồn cùng lúc nhấn chìm cả hai. Đêm nay, chiếc vòng rẻ tiền kia như một xiềng xích, buộc chặt hai linh hồn đầy tổn thương lại với nhau.

Khi mọi thứ kết thúc, Lục Cận Ngôn nhìn thấy những vết lằn đỏ do chiếc vòng để lại trên cổ tay trắng ngần của cô. Một thoáng hối hận xẹt qua mắt anh, nhưng anh nhanh chóng che giấu bằng vẻ lạnh lùng vốn có.

"Ngủ đi. Đừng tưởng một vài giọt nước mắt có thể khiến tôi mủi lòng."

Anh quay lưng bỏ đi, để lại Tô Diệp với chiếc vòng vẫn còn vương hơi ấm của anh. Vết rạn trên mặt kính đã xuất hiện, và nó đang lan rộng ra, không thể cứu vãn.