Sau một đêm dài bị giam cầm trong những ký ức đau đớn và sự chiếm hữu cuồng nhiệt của Lục Cận Ngôn, Tô Diệp tỉnh dậy với đôi mắt sưng mọng. Chiếc vòng tay cũ vẫn còn hằn dấu trên cổ tay cô, lạnh lẽo và nặng nề.
Cô cứ ngỡ anh đã rời đi từ sớm như mọi khi, nhưng khi vừa bước xuống lầu, cô đã thấy Lục Cận Ngôn ngồi ở bàn ăn, dáng vẻ ung dung lật xem bản tin tài chính.
"Ăn đi. 30 phút nữa chúng ta đi bệnh viện." - Anh nói, giọng điệu vẫn bằng phẳng nhưng lại khiến Tô Diệp sững sờ.
"Đi... bệnh viện? Để làm gì?"
"Thăm cha em. Chẳng lẽ em muốn ông ta chết mà không được nhìn thấy con gái mình vẫn 'sống tốt' sao?" - Anh nhấn mạnh hai chữ sống tốt bằng một nụ cười đầy ẩn ý, ánh mắt quét qua những vết bầm mờ nhạt nơi xương quai xanh của cô.
Tô Diệp cúi đầu, im lặng ăn phần bữa sáng của mình. Dù lời nói của anh cay nghiệt, nhưng trong lòng cô lại dâng lên một chút cảm kích nhỏ nhoi. Ít nhất, anh vẫn còn cho cô được gặp cha.
Bệnh viện Quốc tế thành phố S.
Tô Diệp bước xuống xe, rón rén đi sau lưng Lục Cận Ngôn. Nhưng vừa đến sảnh Vip của khoa tim mạch, một bóng dáng kiêu kỳ trong bộ váy Chanel trắng đã đứng đợi sẵn. Thẩm Nhược Lan khoanh tay trước ngực, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng.
"Cận Ngôn, em biết thế nào anh cũng đến đây." - Cô ta ngọt ngào tiến tới định khoác tay anh, rồi liếc nhìn sang Tô Diệp bằng vẻ ghê tởm. "Ồ, anh lại mang theo 'người hầu' này sao? Cận Ngôn, anh thật là nhân từ, đến hạng người bán mình cầu vinh này mà anh cũng cho vào đây à?"
Tô Diệp tái mặt, đôi bàn tay giấu trong túi áo siết chặt. Cô muốn phản kháng, nhưng vị thế hiện tại không cho phép.
Thẩm Nhược Lan thấy cô im lặng, càng được đà lấn tới. Cô ta bước đến trước mặt Tô Diệp, hạ thấp giọng chỉ đủ hai người nghe: "Tô Diệp, cô nên soi gương đi. Cô nghĩ anh ấy mang cô đến đây vì quan tâm sao? Anh ấy chỉ muốn cha cô thấy con gái mình đã sa đọa đến mức nào thôi. Một món đồ chơi rẻ tiền thì đừng mơ mộng trèo cao."
Nói rồi, cô ta giơ tay định giáng một cái tát xuống gương mặt nhợt nhạt của Tô Diệp. Tô Diệp nhắm mắt lại, cam chịu sự nhục nhã này.
Nhưng, cái tát đã không rơi xuống.
Một bàn tay to lớn, vững chãi đã bắt lấy cổ tay Thẩm Nhược Lan giữa không trung. Lục Cận Ngôn đứng đó, tỏa ra luồng áp lực khiến người ta nghẹt thở.
"Thẩm tiểu thư, hình như cô quên mất đây là người của tôi?" - Giọng anh không cao, nhưng từng chữ đều nặng tựa ngàn cân.
"Cận Ngôn... anh... anh vì loại phụ nữ này mà..." - Thẩm Nhược Lan bàng hoàng, gương mặt biến dạng vì tức giận và xấu hổ.
"Tôi nhắc lại lần cuối." - Lục Cận Ngôn hất mạnh tay cô ta ra, rồi thản nhiên vòng tay ôm lấy bờ vai đang run rẩy của Tô Diệp, kéo cô vào sát lồng ngực mình. "Tô Diệp dù có thế nào, cũng là người dưới trướng Lục Cận Ngôn tôi. Muốn dạy bảo cô ấy, cô chưa đủ tư cách. Cút!"
Sự tuyệt tình của anh khiến Thẩm Nhược Lan uất ức bỏ đi trong nước mắt. Tô Diệp ngước nhìn nghiêng gương mặt cương nghị của người đàn ông bên cạnh, trái tim vốn đã nguội lạnh bỗng chốc đập loạn nhịp.
Sau khi thăm cha xong, bầu không khí trong xe trên đường về trở nên kỳ lạ. Lục Cận Ngôn không nhìn cô, chỉ trầm mặc nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Cảm ơn anh... chuyện lúc nãy." - Tô Diệp lí nhí.
Lục Cận Ngôn quay đầu lại, ánh mắt anh tối sầm, đầy dục vọng ẩn hiện. "Đừng hiểu lầm. Tôi chỉ không thích người khác chạm vào đồ vật của mình khi chưa được phép thôi. Và tối nay..." - Anh vươn tay, vuốt ve làn môi mềm mại của cô - "...em phải trả công cho sự bảo vệ đó thật tốt."
Vừa về đến biệt thự, anh đã bế thốc cô lên, sải bước dài về phía phòng ngủ. Anh ném cô xuống giường, nụ hôn nồng cháy và bạo liệt ngay lập tức bao phủ lấy cô. Lần này, nụ hôn không chỉ mang vị đắng của thù hận, mà dường như có cả một sự khát khao bảo vệ đầy mâu thuẫn.
Lục Cận Ngôn tháo bỏ lớp rào cản cuối cùng giữa hai người. Anh chiếm hữu cô một cách chậm rãi hơn, nhưng lại sâu sắc hơn bao giờ hết. Từng cái chạm, từng nụ hôn trượt trên da thịt đều như muốn khắc cốt ghi tâm. Tô Diệp chủ động vòng tay qua cổ anh, lần đầu tiên cô không chỉ cam chịu, mà còn đáp lại anh bằng sự yếu mềm của trái tim mình.
Trong không gian chỉ còn tiếng thở dốc và hơi nóng bao trùm, anh thì thầm giữa những nhịp đẩy mãnh liệt: "Diệp Diệp, em chỉ được phép khóc dưới thân tôi, tuyệt đối không được để kẻ khác làm tổn thương, có nghe rõ chưa?"
Đêm đó, dưới ánh trăng mờ ảo, ác ma đã thực sự dang rộng đôi cánh tối tăm của mình để che chở cho thiên thần đã gãy cánh của anh.